ĐỜI THẰNG TIẾN

  • ACHECKERVIET.BIO là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
  • Hiện tại, host ảnh của diễn đàn bị chặn. Đề nghị nhà cung cấp sửa link hình ảnh trong bài đăng từ UPLOAD69.LAT thành UPLOAD69.CO
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
Gửi các đồng chí.

Vẫn đăng đắng trong lòng về cuộc đời thằng bạn, vẫn cứ kiểu rượu vào hoài niệm về thời học sinh. Thế nên mượn diễn đàn để kể về một người đã khuất.

Có nhiều đoạn phải thêm thắt, phải hình dung cuộc đời mình là nó, ngẫm nghĩ và mường tượng ra nhân vật. May mắn hai thằng khá thân thiết, cộng với tính cách điên điên đảo đảo giống nhau nên cũng ổn.

Bạn nào đã từng cảm thấy mến nhân vật " Thằng Tiến " thì ủng hộ nhé. Vẫn tiêu chí là món lạ. Non-Sex và từng nhịp chậm về diễn tiến.

Cảm ơn mọi người ủng hộ.

Nhất Phong

P/s : Tiến ơi. Mày yên bình nhé. Tao viết về mày đây. Ở bên kia phù hộ để có thể viết về mày chân thật nhất
 
ĐỜI THẰNG TIẾN


Ở một miền quê vào những năm thập niên 90.


Những đồi chè xanh ngát và thẳng tắp vượt khỏi tầm mắt.

Bụi giã quỳ nở vào những buổi trưa oi ả

Đám ve mỗi mùa hè rộn rã tiếng kêu hòa chung tiếng võng đong đưa mắc ở hiên nhà tạo nên giấc ngủ yên lành

Mỗi chiều về, tiếng chuông nhà thờ ngân lên hoài niệm……


Mảnh đất Tây Nguyên với một cộng đồng dân gốc Hà Nội và Nam Định. Nhiều lễ nghi vào định kiến đến lạ. Ở đó, Cái nắm tay giữa hai người khác giới còn thẹn thùng và sợ hãi bắt gặp. Cái tivi trắng đen còn là huyền thoại của đời điện tử. Cái mà mỗi xóm làng chỉ lất phất vài ba chiếc. Đến mùa “Tây Du ký” bọn con nít làng xúm xít rồng rắn cùng nhau đi xem. Phim “ Phạm Công Cúc Hoa” trình chiếu khiến cho nguyên một huyện râm ran bàn tán, đám đàn bà Khóc hết nước mắt. Bọn trẻ con chặt tre làm giáo , cung kiếm bằng gỗ xếp trận giả đánh nhau ngoài đồng

Khi ná thun còn nhịp bước nhất ở đỉnh cao huy hoàng sự nghiệp, những trò chơi như bắn bi , đá dế, thả diều còn khiến đám trẻ con mất ngủ và thao thức.

Ở đâu đó, quầy kẹo kéo của ông Thắng trước cổng trường học luôn đắt khách đến lạ, nguyên lũ con trai xúm xít vào giờ ra chơi thay nhau bắn để đổi lấy mớ kẹo kéo bọc đường thơm.

Vào những năm đó, ngôn từ “ Chuyện Trai gái” là để dành cho đám thanh niên hư đốn, phá làng phá xóm, gái không ngoan như một kiểu miệt thị khinh khi coi thường.

Ấy vậy mà cô Hoa có chửa không chồng.


Ôi thôi thì đủ thứ kiểu dành cho cô!

Chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau, là những tháng năm tủi hờn hòa nước mắt chan cơm. Khác với những người phụ nữ khác,bỏ xứ mà đi. Cô Hoa âm thầm chịu đựng sự xỉa xói của người dân chung quanh.


- Con Hoa hả? Cái ngữ đàn bà chửa hoang ấy nói tới làm gì cho mệt. Mấy bà lo mà giữ chồng đi nhé, không có nó cướp mất đấy- Đâu đó giọng chua ngoa vang lên ở chợ.


- Em ơi. Làm mệt không? Để anh lo cho. Tối anh vào thêm chân thêm tay cho thằng cu nó khỏe mạnh nhé ? – Mấy ông trung niên ngồi bên bàn nhậu nói vọng ra khi đi cô vác gánh rau ngang qua hiên nhà. Giọng lè nhè và sặc mùi dê dẩm


Ấy vậy mà người mẹ trẻ vẫn chịu đựng tất cả khốn khó cả về tinh thần lẫn vật chất. Để rồi ở đuôi làng, trong căn nhà bằng nan tre vào một buổi tối vang lên tiếng trẻ thơ


- Oe…oe…oe


Một thằng con trai với mái tóc dày, đen bóng bảy. Khuôn mặt chữ điền và cặp lông mày to rậm rạp. Lẽ bình thường như con người ta mới chào đời, tiếng khóc vừa đủ âm lượng. Ai như cái thằng này. Giọng không khác gì cái loa mỗi sáng trước cột điện quanh xa, oanh oanh , đầy nội lực và bản năng sống. Người mẹ trẻ đặt tên con bằng cái tên khá hiện đại.


Nguyễn Bạch Đằng Tiến



Sau này Tôi có lần hỏi nó, sao tên mày hay thế. Nó lắc đầu không rõ. Chỉ mỗi cô Hoa hiểu và biết lý do vì sao có chữ “ Bạch Đằng”.

Quay về thời gian.

Mẹ tôi là người đầu tiên ở cái làng này đi thăm. Tôi cũng chỉ nghe kể lại. Bà mua thịt đùi kho mặn rồi mang cho Cô nguyên cả nồi. Trên tay vẫn còn bồng bế đứa con giai là thằng Phong . Tôi và nó biết nhau từ dạo ấy. Chẳng rõ có ọ ọe được tiếng nào kết bạn không?

Hơn một năm sau khi thằng Tiến biết gọi tiếng mẹ ơi. Thì cô Hoa đi lấy chồng bước nữa. Chú là dân kinh tế mới ở Hà Nam vào, cũng nghèo đều như nhau. Mâm cỗ đám cưới chẳng lấy gì to lắm. Chỉ ít thịt heo, chả giò và đồ cúng thắp cho ông bà . Rồi bỏ đi biệt xứ.Hứa vài năm sẽ quay về đón nó đi.


Thằng Tiến đơn côi một mảnh đời. Khóc đòi mẹ bồng bế.

Ông bà ngoại già cả, hai mắt kèm nhèm chẳng trông nổi thằng cháu lầm lỳ ưa nghịch. Nghe người nhà kể lại, có hôm táy máy làm sao, nó đi bộ qua nhà tôi, dọc đường con chó Bẹc giê nhà thằng Phong – Con ùa ra đe dọa. Thằng Tiến bỏ chạy , té ụp mặt xuống mương nước ven đường. Trên đầu nguyên vết sẹo to đùng cán bộ.


[/url
]


Cô Hoa về lại làng thật, chỉ có điều không như lời đã hứa. Vẫn bỏ nó vò võ một mình. Cô mang thêm hai đứa con gái nheo nheo trên lưng rồi dựng một căn nhà sát bìa rừng ở với người Dượng ghẻ theo như tiếng mà thằng Tiến gọi. Nó vẫn ở với ông bà ngoại. Thỉnh thoảng cuối tuần cô Hoa về mua cho thằng Tiến ít bánh kẹo, dụ dỗ nó đủ điều rồi lại tất bật quay về cuộc sống thường nhật của mình với chồng và hai đứa con thơ dại lóc nhóc. Thỉnh thoảng đi chợ gặp nhau. Mẹ tôi hỏi

- Sao Em không đón thằng Cu về ở chung nhà luôn Hoa? Để nó ở với ông bà ngoại tội vậy

Cô lắc đầu rồi bỏ đi nhanh chóng. Chắc có tâm sự khó giãi bày.


Nó cũng bất cần. Đã lâu rồi gọi ông bà bằng mẹ. Riết rồi mẹ nó về cũng chẳng thèm à ơi một tiếng. Lắm khi cô vào nhà, Nó đã chạy phắn mất qua nhà chú Nam bố thằng Phong – Con rồi ở lỳ bên đó chơi, gọi mấy cũng không chịu về.

Còn nữa........
 
Chương I : Phận Mồ Côi


Trời sinh voi ắt sinh thêm cỏ.

Ứng với thằng chó này chớ sai tí nào. Da đen nhẻm, người như con trâu đất, thịt không là thịt mặc dù bữa cơm ông bà ngoại nấu cho nó ăn “Hấp dẫn” vô chừng. gạo còn sạn khô không khốc. Chén mắm bỏ ít đường rim lên, rau muống luộc, rau cải luộc, Rau dền dại luộc, Ngọn khoai lang luộc, hoa cứt lợn luộc, lá mít non luộc, trái mít non luộc, sầu riêng non luộc. tóm chung lại, bất kỳ thứ gì quanh quanh mà không đắng, không độc đều được đưa vào thực đơn tất tần tật. Mà ngẫm nghĩ lại thì kể ra mấy món ấy rất tuyệt vời và không phải lăn tăn gì mà thứ thuốc sâu, thuốc bệnh nhiễm độc như con nít bây giờ.

Các món mặn cũng không kém phần phong phú. Chim sâu, chim chích hay chim ri đều kho tất, thỉnh thoảng cha mẹ tôi hay bố mẹ thằng Phong – Con đưa qua ít thịt thà ông bà ngoại nó cảm ơn rối rít. Cá phi sẵn ngoài đồng nổi hẳn lên, bơi chầm chậm chờ cặp mắt gần lòa của ông thằng Tiến bắt câu mang vào rổ đem về, ấy là chưa kể khúc nhà nó ở thỉnh thoảng sẵn thú rừng bẫy được. Thế là thành của ngon vật lạ.

Mà làng này, gia đình nào cũng thế cả. Nghèo đều như nhau. Khẩu phần ăn nhà tôi cũng phong phú khác gì mấy.

Thằng Tiến cứ như vậy mà lớn. Ban đầu tôi với nó không thân thiết nhau cho lắm, Nguyên nhân là do mẹ tôi hạn chế. Hồi còn học cấp một trường làng. Theo truyền thống vẻ vang của anh chị, tôi bí dí sát đít, Trưa học về léng phéng đi đâu một tí là có tiếng gọi í ơi.


- Phong ơi, Phong ơi Phong.

- Dạ. Con bên nhà Chú Nam

- Mày về đây mẹ biểu, đi cắt cỏ cho heo ăn nhanh lên.

Có khi thì…..

- Thằng Phong lại trốn đâu rồi. Không lo về học bài hử??? Phong ơi Phong, về đây không có tao đét cho vào đít mấy cái bây giờ. Con T đâu, đi tìm thằng em mày về ngay.

Tôi với thằng Phong – Con vội vã tụt khỏi cành ổi rồi phắn thật nhanh. Ổi chín nhiều khi chưa kịp lượm bỏ bọc. Nói chung đủ mọi lý do để mẹ kêu về. Khi thì cắt cỏ cho heo, khi thì về phụ chị nấu cơm, khi thì trời nắng đi ra đường cúng tổ à. Cha bực mình còn gắt

- Bà để cho con nó đi chơi tí, chứ con trai con đứa bắt nó ru rú ở nhà sao được.

Mẹ sùng máu mặt, vừa cầm cái chổi vừa la hét làm cho một trận té tắt, Nào thì Ông dạy con thế à, ông dạy con kiểu gì……..cha nằm kèo dưới, ngưng điếu cày xuống rồi lượn êm, bỏ mặc thằng con vừa mới hí hửng tí vì có người bênh mặt đã xụi lơ.


[/url
]


Cũng vì sợ thằng con phá phách mà bà không cho tôi dây dưa với thằng Tiến. Mặc dù thương nó không khác gì con cái trong nhà. Ban đầu , nó hay qua rủ tôi đi chơi, bị mẹ tôi cấm cửa. Nó qua nhà chơi với con em bày đồ hàng ra bán. Tôi rủ nó đi đâu, nó giả lảng không chịu nghe, kêu tao chơi với em gái mày thích hơn. Con Em tôi tính không khác đàn ông là mấy, dù mới tí tuổi. Nghe nói thế mừng húm.

- Anh Tiến đừng thèm chơi với anh Phong nữa. Chiều nào cũng qua đây chơi đồ chơi với Em. Em hơi bị nhiều tiền nè, thỉnh thoảng em đưa anh đi chợ.

Đoạn nói rồi xèo tay giơ một đống lá mít. Thiệt tình thật thà hết mức. Thằng Tiến cười buồn rầu cầm lấy mớ tiền rồi quay qua nhìn tôi với vẻ mặt nửa than oán nửa trách giận.Sau đó liền tù tì ngày nào cũng qua bán đồ hàng với nhỏ. Tôi vốn dĩ không hiểu được, đâu biết rằng sở dĩ nó làm vậy cũng vì sợ mẹ tôi la tôi. Được qua nhà hàng xóm, không bị hắt hủi kiểu như con rơi con rớt ngoài đường là niềm vui khôn tả, ấy là chưa kể đến bữa cơm. Nó được ngồi chung mâm với nguyên đại gia đình nhà tôi ăn bữa. Ánh mắt như thầm cảm ơn.

Có hôm, Thằng Phong – Con và Lợi Mập núp trong lùm cây ven đường. Con nhỏ Em tôi vừa mới lõn tõn đi ngang qua.

- Vèo….vèo…vèo

Một đống phân bò còn ướt bay cả vào người. Hai thằng cười hô hố. Nhỏ khóc thé cả lên. Thằng Tiến lao từ nhà ông bà ngoại ra, thoi cho mỗi đứa một quả sưng húp mặt. Dẫn em tôi về tận nhà. Mẹ ra tới cổng đón và xoa đầu nó.

- Tiến giỏi quá, Từ nay Bác giao cho con nhiệm vụ bảo vệ em út, Con có chịu không?

Nó gật đầu lia lịa. Rồi ưỡn ngực ra như ngầm bảo với mẹ tôi rằng cứ an tâm. Kể từ đó, thằng Tiến qua nhà cóc thèm hỏi han tôi tiếng nào, chỉ chăm chăm chơi với nhỏ Út , Đến ngày nhỏ đi học mẫu giáo cũng rối rít qua nhà dẫn đi. Cha tôi chỉ việc đưa ra tới cổng rồi mặc kệ anh em nhà nó tự đến trường. Lạ một cái, bữa nào nó dẫn đi thì không sao, chứ mà bữa nó vắng mặt. Con nhỏ khóc từ nhà tới trường.

Nhiều khi tôi thấy mẹ tôi còn thương nó hơn đứa con ruột rà máu mủ mà ông bà sinh ra. Thằng Con thì đi đâu cũng la hét cho về, học hành chểnh mảng tí là roi vào mông. Còn thằng khỉ ấy thì được nhiệm vụ dẫn Út đi chơi đâu thì đi, qua nhà tôi lúc nào cũng được. Ở nhà có ủ rơm. Hai đứa chơi đồ hàng rồi ngủ quên trong ấy, mẹ ra bắt gặp liền bế vào võng trong nhà ngủ, thỉnh thoảng còn tới lui lấy quạt nan hóng cho mát. Có lần tôi giả bộ ngủ vờ trong ấy xem thế nào, có bế tôi vào như thằng Tiến hay không?

Kết quả, ăn nguyên xô nước vào mặt.


Bởi vậy nên giai đoạn đầu thơ dại. Tôi với nó không mấy thân, chỉ tới khi biến cố xảy ra, hai thằng mới như hình với bóng. Câu chuyện ấy như sau

Dòng suối tuy không nằm ở vị trí trung tâm giữa hai làng Nam Định và Hà Nội, hay nói chính xác hơn là ở vị trí gần bên làng tôi, nhưng khổ nỗi là dòng duy nhất. mỗi chiều chiều về, khi ánh mặt trời chuyển hướng Tây, Đám con nít hai làng ùa ra nghịch phá. Cũng bởi thế nên có chuyện.

Ở mảnh đất này, luôn có sự phân biệt đối xử giữa hai nguyên quán. Làng Nam Định và Hà Nội từ ngày thành lập đã thế, ganh đua và tị nạnh nhau cả những chuyện nhỏ tí teo. Câu nói cửa miệng của người lớn luôn chê trách làng bên kia thế này thế nọ. Nghiêm trọng hơn cả là văn hóa

“ Quyết tâm bảo vệ con gái làng” của đám thanh niên. Hễ chàng trai nào mà rục rịch muốn tán con gái làng bên, thì thủ tục đầu tiên là tán bác trưởng làng trước, kế đến là tán đám thanh niên trong làng cái đã rồi mới nghĩ đến bậc sinh thành, cuối cùng mới là đứa con gái mình chấm. Vì nếu không làm thế thì không có cửa bước qua nổi cái cổng làng lần thứ hai chứ đừng nói gì đến cổng nhà nàng. Gạch đá hai bên quăng đầy ắp xe không kịp lượm. Đây là luật bất thành văn, phong trào “ Góp Đá-Gạch xây dựng làng bên” truyền từ đời trai làng này qua trai làng nọ, được ủng hộ bởi nam phụ lão ấu khi có chuyện. Nhiều anh không biết, xách cái xe đạp đi . Nghe đá rào rào liền chạy vào nhà người lớn kêu cứu. Ai dè giọng trong nhà khoa nồi, khoa niêu oang oang ra

- Tụi mày đâu, bắt lấy thằng này. Nó chạy vào nhà tao đây này.

Cứ như vậy tục lệ ấy được áp dụng cho cả hai bên, Cho cả đến khi hai họ đám cưới. Đừng hòng có thanh niên nào dám đi họ nhà gái nhé.

Đám con nít bị ảnh hưởng bởi người lớn, nên cũng sinh lắm chuyện. Nhất là ở suối. Không thể nào đi riêng lẻ mà ra tắm được. chết chìm dưới dòng như chơi. Muốn đi tắm hay nhất là đi cả bọn cho thật đông đảo. Mỗi đám tắm một khúc, Không ai chạm ai. Làng nào đông quân hơn thì được phép nghịch nước ở trên, tha hồ mà đầm bùn cho bọn dưới hửi. Ấy là chưa kể việc tiểu tiện.Ôi thôi thì !






Hôm đó, mặc dù nghe tiếng gọi í ới từ đám con nít. Nhưng ngặt bài vở chưa xong, nên tôi đành phải để tụi nó đi trước rồi ráng viết thật nhanh mới chạy tèo sau ra suối tắm. Ra tới nơi chỉ thấy nguyên đám trai làng Nam Định tắm phía trên, định bụng chờ đám bạn mình xuống rồi tắm ở dưới dòng . Vừa mới cởi được cái áo đã nghe bùn đất bay vèo vèo, Sẵn trong mình đang tức vì chẳng rõ đám bạn đi đâu, tôi một mình bó bùn ném lại rồi bỏ chạy lên bờ.

- A, thằng này ngon nhỉ? – Một thằng trong đám Nam Định lên tiếng

- Tao làm gì mà tụi mày chơi tao. Có ai giành dòng của bọn mày đâu – Tôi lên tiếng chống cự

- Chứ thằng nào vừa ném bùn lên – Một thằng nữa cà khịa

- Thì…..Thì….ai biểu tụi mày ném trước

Cả đám bên kia đỏ mặt tía tai. Vô vang

- Xông lên tụi mày ơi, đập cho nó một trận

Nhìn quanh không thấy đồng đội, lại thấy tinh thần và quân số địch quá đông, tôi toan bỏ chạy nhưng không kịp. Đành đứng thủ thế. Hai chân dạng theo kiểu đứng tấn, tay nắm chặt và đồng loạt tung ra những đòn sát thủ……vào không khí. Tụi bên kia ban đầu còn sợ , sau thấy tôi chỉ võ vẽ được mấy đường quyền đầu thì bay vào tấp tới, tiếng binh binh vang lên. Không khác gì Triệu Tử Long bị vây ở Trường Bản, khác mỗi cái là ông kia vừa đánh giặc vừa cứu ấu chúa, còn tôi đánh giặc lo thân mình còn chưa xong.

Bỗng ở đâu đó vang lên tiếng hò hét, rồi đánh đá vãn dần. Ngẩng mặt lên thấy đám con nít làng mình đông quá trời đông, hò hét inh ỏi. Tinh thần tôi phấn chấn lên hẳn lao vào đấm đá. Kết cả làng bên ngày càng lùi hẳn rồi dần rớt xuống dòng nước. Đứa nào biết bơi thì không sao, đứa không biết tha hồ no bụng. Cả đám con nít được một trận cười nghiêng ngả.

Đám làng bên xin hàng. Bên tôi đồng ý cho lên bờ. Ai ngờ cái thằng lúc nãy chỉ trỏ hung hăng nhất lén cầm cục đá, khi đi cách xa thì ném mạnh về phía tôi. Cả đám rú ầm lên. Tôi còn đang phân trần kể lại câu chuyện trước khi đám mình tới, không biết rằng tai họa sau lưng đang ập đến. Trong khoảng khắc ấy, một bóng dáng lao ra, ôm chầm tôi vật xuống đất.

Thằng Tiến.

Cả đám lại bốc bùn, lại hò hét đánh đuổi quân thù.


- Mày có sao không Tiến ?

- Tao….tao…không sao cả.

Đám con nít quay lại vây quanh.

- Chết rồi, lưng mày có máu Tiến ơi.

Tôi hoảng hồn vạch lưng nó. Nguyên một lỗ sâu hoẵm đầm đìa. Vội chạy đi lấy cỏ hôi nhai ra đắp vào. Nó ngồi yên để mặc bọn tôi “ Chữa trị”. Miệng không ngừng phân bua kêu có sao đâu. Mặt tỉnh như ruồi xem chừng bất chấp tất cả.


Còn nữa………..

Chương tiếp theo: Máu nhuộm tại dòng
 
Chương : Máu nhuộm tại dòng


Máu thằng Tiến chảy dầm dề từ lưng xuống đũng quần.

Đá có cạnh sắc nhọn cộng với động tác rướn người đẩy tới tạo thành vết sâu hoẵm.

Đám con nít bu quanh chửi thề um tỏi.

Mặt nó lạnh như tiền, thỉnh thoảng hai môi mím chặt chịu đau.

Bất giấc tôi nhận ra mình đã tìm được một thằng chí cốt trong đời.


Ba ngày hôm sau.

Cả xóm hội họp dưới bóng lũy tre ven bờ đồng cỏ.

- Bọn này láo quá. Đập tụi nó mày ơi.

- Chứ gì nữa. nhất là cái thằng ném đá- Một giọng đầy phẫn nộ

Sau đó một kế hoạch tác chiến được bày ra.

Thằng Chuột con Dì bảy. Họ hàng xa lơ xa lắc của nhà tôi được phân chia nhiệm vụ vô cùng cao cả. Đó là làm điệp viên. Mô tả về thân hình Lý Đức của nó như sau: Mắt lồi – Miệng rộng Xê Koo – Hai vai đi lắc lư hệt như mấy đứa nhỏ tập đi.Loắt cha loắt choắt. Lý do chọn nó đơn giản vì nó mới miền Tây lên , không nhiều đứa ở làng bên kia nhận diện được. Với lại, tấm thân gầy gò ốm yếu luôn sinh cho con người ta một sự tội nghiệp, nếu giả sử bọn kia có biết, cũng không nỡ lòng nào hại nó đến độ uống ……no nước.

Tất nhiên, Nó chối bai bải.

- Sao không phải thằng Con ( thằng Phong gần nhà tôi ) đi mà là em đi?

- Cái thằng này ngu dậy. Tụi tao tìm đi tìm lại mới thấy mày phù hợp . Chứ mấy đứa kia đi là hỏng bét rồi. Tao nhận thấy mày có khiếu trinh sát – Tôi đáp tỉnh rụi rồi ấn ấn tay vào vai nó lắc lư.

Nghe xong niềm tin tưởng của tôi. Có vẻ thằng Chuột xuôi xuôi. Để khuyến khích tinh thần chiến sỹ. thằng Phong – Con ngày hôm sau hi sinh luôn cây kẹo kéo động viên. Tuy vậy đến chiều lúc dặn dò chuẩn bị. Mặt nó như cái mâm xôi.

- Hay anh Phong chọn người khác đi. Em sợ em làm hông nổi.

- An tâm đi, Mày làm được.

Đoạn nói xong rồi cả đám dẫn nó ra bờ suối rồi để mặc muốn làm gì thì làm. Kế hoạch sơ bộ là toàn bộ các đồng chí tuổi từ 5-10 tuổi sẽ áng binh bất động, nếm mặt nằm gai không ra suối tắm trong thời gian hai ngày, cho địch thoải mái sử dụng hai dòng trên dưới thoải mái. Rồi bất thình lình tấn công tổng lực, không cho đứa nào chạy thoát. Nhiệm vụ của điệp viên là canh me lúc nào địch sơ ý nhất để phất mệnh lệnh tấn công. Thế nên khi thấy thằng Chuột quay về, cả bọn quây lại xúm xít hỏi.

- Tình hình sao rồi Chuột?

- Dạ…Ờ….Thì

- Có gì mày nói lẹ đi. Đánh được không ? – Tôi sôi gan quát to

- Em…Em…..chưa có lại gần, sợ bị uýnh.

- Má, cái thằng này……






Kết cuộc ngày đầu đi tong, cả bọn giải tán chờ đợi. Hai hôm sau nữa bọn nó không thấy đi. Tôi sợ kế hoạch đã bị lộ rồi. Đến ngày thứ ba thì bên làng kia lại tràn ùa về tắm. Bọn tôi mừng rơn. Lần này để tránh tình trạng điệp viên nhát chết bỏ chạy. Nguyên cả đám mang theo vũ khí rồi đi cùng thằng Chuột. Đứng cách nó xa xa . Khi nào thời cơ đến, nó chỉ cần vẫy vẫy cái cần câu trúc là ngay lập tức bọn tôi phi xuống.

Cả đám hồi hộp đợi chờ.

Mươi mười lăm phút cũng không thấy tín hiệu giơ lên.

Tôi suốt ruột.

- Lợi mập, mày dẫn mấy thằng bọc qua bên kia suối đi. Chỗ nào thấy tụi tao bên này. Không cần đợi thằng khỉ Chuột nữa. Tao vẫy vẫy áo là cả đám lao xuống

- Ổn không mày ?- Thằng Lợi lăn tăn nói.

- Mẹ , Ổn không cũng kệ. Thằng Tiến hi sinh cho tao thế thì tao sống chết với bọn này. Mày không xuống tao dẫn anh em đi một mình

Mặt nó nghe tới đó phừng phừng, hung hăng dẫn quân đi. Đợi cho bên mình qua hết bờ bên kia tôi quay lại kêu chuẩn bị vũ khí. Rồi cởi áo lên vẫy chạy ùa xuống. Phía Lợi Mập cũng vang rộn tiếng reo hò. Nào thì bùn đất. Nào thì đá nhỏ, Nào thì cây cối ném bừa xuống bãi tắm. Đám con nít làng bên đang cười đùa vui vẻ bỗng thấy những đạn dược rơi ào ào xuống chỉ còn nước chịu trận. Co cụm lại thành một chỗ.

Tôi ra lệnh ngừng bắn rồi lớn tiếng thách thức.

- Thằng nào hôm bữa ném đá vào bạn tao, ngon thì bước ra đây bật co nè.

Cả đám im ru không tiếng động. Xét về quân số, bên tôi đã ăn đứt hẳn.

- Mấy thằng hèn, nếu không nhận hôm nay đừng hòng tụi mày về được làng.

Cả đám dưới suối xì xầm bàn tính, mặt tái mét. Một thằng cao hơn tôi gần một cái đầu thẽn thò đi lên. Tôi cũng bất ngờ. khuôn mặt thằng hôm bữa ném đá tuy không nhận ra rõ, nhưng về hình dáng và tướng tá đâu có bựa dữ như vậy. Nhưng mồm đã phóng lao, bây giờ mà kêu không phải khác nào tự nhận mình hèn nhát. Hùng dũng bước ra chỉ thằng mặt.

- Cấm đá dưới . Thằng nào la trước là thằng đó thua. Mày thắng hôm nay bên tao cho bên mày về tự do, không đứa nào uống nước. Bằng không bọn mày lội suối tự mò về

Tôi quên chưa kể cho các bạn nghe về con suối này nhỉ, ngoài bãi tắm thì nó sẽ chụm chung lại rồi lách theo dòng, chui qua mấy bụi cây rừng rậm rạp, chảy hơn một cây số đổ xuống một thác nhỏ. Chẳng đứa con nít nào dám đi theo dòng vì sợ vắt và rắn….thế nên kêu tụi kia đi vậy coi như là thử thách tụi nó, mặc dù đối địch với một đối thủ cao to vạn vỡ này, tôi không nắm được tí phần thắng lợi nào.

Cả đám vây lại hò reo cổ vũ, tạo thành một vòng tròn.

Hai đối thủ ra sàn đấu với vẻ đầy căng thẳng

- Cố lên nha Phong, cho thằng kia đo ván đi - Giọng thằng Lợi kích động

Bên kia cũng có những lời động viên dành cho phe mình.


Sau một hồi vờn qua vờn lại. Tôi lao vào tay Sumo dự tính đánh bật nó ngã xuống. Ai dè sức không đủ nên mình rơi vào thế bị động. Tay túm cổ xoay vòng nhưng không tài nào kéo dìm thân hình bò mộng đó xuống đất. thằng Sumo cũng không phải tay vừa, sau một hồi thủ thế vì sợ hãi tinh thần, liền phản công. Thế trận ôm nhau cân bằng diễn ra chốc lát rồi đưa chân ra quoặt sau ngáng mạnh. Tôi bật ngửa, nằm kèo dưới.

Tiếng cổ vũ mừng rỡ của đám nhóc làng bên vang trời. Bên làng tôi im re phăng phắc.

Ăn mấy cú đấm vào mặt sây xẩm. Trong lúc hoạn nạn tôi nhớ ra một chiêu độc. Tay siết lại thành nắm đấm nhưng lại không chụm năm mà chỉ chụm bốn ngón thứ, riêng ngón cái bọc trong rồi dương lên như một mũi dao đầu cây thương dài, tống mạnh một quả vào cổ họng thằng Sumo. Ngay tức thì thân hình to béo của nó rụng nụ, hai tay ôm cổ giãy dụa. Ngón tay tôi đau điếng. Bật người dậy được. Tôi đứng lên dùng chân đá vào lớp mỡ phình to của nó liên hồi.

- Cho mày chết nè thằng khốn...thằng khốn

Sumo giơ hai tay xin hàng rồi bỏ chạy.

Hiên ngang như một vị anh hùng thắng trận. Tiếng reo hò vang dội khắp suối. Bọn con nít kênh cả tôi lên cao rồi ném ào xuống dòng nước mát lạnh.

Hôm ấy, nguyên đám Nam Định lủi thủi len theo con suối về lại. Ánh mắt đầy căm hờn.






Cả đám rút lui chạy ùa về báo công cho thằng Tiến biết. Nó nhìn tôi mỉm cười rồi ôm vai bá cổ.

Ngay từ lúc đó, tôi tin nó cũng giống như mình, đã tìm ra được thằng bạn tri kỷ.


Còn nữa……..


Chương tiếp theo : KẾT NGHĨA VƯỜN ĐÀO
 

Bình luận mới