Máu thằng Tiến chảy dầm dề từ lưng xuống đũng quần.
Đá có cạnh sắc nhọn cộng với động tác rướn người đẩy tới tạo thành vết sâu hoẵm.
Đám con nít bu quanh chửi thề um tỏi.
Mặt nó lạnh như tiền, thỉnh thoảng hai môi mím chặt chịu đau.
Bất giấc tôi nhận ra mình đã tìm được một thằng chí cốt trong đời.
Ba ngày hôm sau.
Cả xóm hội họp dưới bóng lũy tre ven bờ đồng cỏ.
- Bọn này láo quá. Đập tụi nó mày ơi.
- Chứ gì nữa. nhất là cái thằng ném đá- Một giọng đầy phẫn nộ
Sau đó một kế hoạch tác chiến được bày ra.
Thằng Chuột con Dì bảy. Họ hàng xa lơ xa lắc của nhà tôi được phân chia nhiệm vụ vô cùng cao cả. Đó là làm điệp viên. Mô tả về thân hình Lý Đức của nó như sau: Mắt lồi – Miệng rộng Xê Koo – Hai vai đi lắc lư hệt như mấy đứa nhỏ tập đi.Loắt cha loắt choắt. Lý do chọn nó đơn giản vì nó mới miền Tây lên , không nhiều đứa ở làng bên kia nhận diện được. Với lại, tấm thân gầy gò ốm yếu luôn sinh cho con người ta một sự tội nghiệp, nếu giả sử bọn kia có biết, cũng không nỡ lòng nào hại nó đến độ uống ……no nước.
Tất nhiên, Nó chối bai bải.
- Sao không phải thằng Con ( thằng Phong gần nhà tôi ) đi mà là em đi?
- Cái thằng này ngu dậy. Tụi tao tìm đi tìm lại mới thấy mày phù hợp . Chứ mấy đứa kia đi là hỏng bét rồi. Tao nhận thấy mày có khiếu trinh sát – Tôi đáp tỉnh rụi rồi ấn ấn tay vào vai nó lắc lư.
Nghe xong niềm tin tưởng của tôi. Có vẻ thằng Chuột xuôi xuôi. Để khuyến khích tinh thần chiến sỹ. thằng Phong – Con ngày hôm sau hi sinh luôn cây kẹo kéo động viên. Tuy vậy đến chiều lúc dặn dò chuẩn bị. Mặt nó như cái mâm xôi.
- Hay anh Phong chọn người khác đi. Em sợ em làm hông nổi.
- An tâm đi, Mày làm được.
Đoạn nói xong rồi cả đám dẫn nó ra bờ suối rồi để mặc muốn làm gì thì làm. Kế hoạch sơ bộ là toàn bộ các đồng chí tuổi từ 5-10 tuổi sẽ áng binh bất động, nếm mặt nằm gai không ra suối tắm trong thời gian hai ngày, cho địch thoải mái sử dụng hai dòng trên dưới thoải mái. Rồi bất thình lình tấn công tổng lực, không cho đứa nào chạy thoát. Nhiệm vụ của điệp viên là canh me lúc nào địch sơ ý nhất để phất mệnh lệnh tấn công. Thế nên khi thấy thằng Chuột quay về, cả bọn quây lại xúm xít hỏi.
- Tình hình sao rồi Chuột?
- Dạ…Ờ….Thì
- Có gì mày nói lẹ đi. Đánh được không ? – Tôi sôi gan quát to
- Em…Em…..chưa có lại gần, sợ bị uýnh.
- Má, cái thằng này……
Kết cuộc ngày đầu đi tong, cả bọn giải tán chờ đợi. Hai hôm sau nữa bọn nó không thấy đi. Tôi sợ kế hoạch đã bị lộ rồi. Đến ngày thứ ba thì bên làng kia lại tràn ùa về tắm. Bọn tôi mừng rơn. Lần này để tránh tình trạng điệp viên nhát chết bỏ chạy. Nguyên cả đám mang theo vũ khí rồi đi cùng thằng Chuột. Đứng cách nó xa xa . Khi nào thời cơ đến, nó chỉ cần vẫy vẫy cái cần câu trúc là ngay lập tức bọn tôi phi xuống.
Cả đám hồi hộp đợi chờ.
Mươi mười lăm phút cũng không thấy tín hiệu giơ lên.
Tôi suốt ruột.
- Lợi mập, mày dẫn mấy thằng bọc qua bên kia suối đi. Chỗ nào thấy tụi tao bên này. Không cần đợi thằng khỉ Chuột nữa. Tao vẫy vẫy áo là cả đám lao xuống
- Ổn không mày ?- Thằng Lợi lăn tăn nói.
- Mẹ , Ổn không cũng kệ. Thằng Tiến hi sinh cho tao thế thì tao sống chết với bọn này. Mày không xuống tao dẫn anh em đi một mình
Mặt nó nghe tới đó phừng phừng, hung hăng dẫn quân đi. Đợi cho bên mình qua hết bờ bên kia tôi quay lại kêu chuẩn bị vũ khí. Rồi cởi áo lên vẫy chạy ùa xuống. Phía Lợi Mập cũng vang rộn tiếng reo hò. Nào thì bùn đất. Nào thì đá nhỏ, Nào thì cây cối ném bừa xuống bãi tắm. Đám con nít làng bên đang cười đùa vui vẻ bỗng thấy những đạn dược rơi ào ào xuống chỉ còn nước chịu trận. Co cụm lại thành một chỗ.
Tôi ra lệnh ngừng bắn rồi lớn tiếng thách thức.
- Thằng nào hôm bữa ném đá vào bạn tao, ngon thì bước ra đây bật co nè.
Cả đám im ru không tiếng động. Xét về quân số, bên tôi đã ăn đứt hẳn.
- Mấy thằng hèn, nếu không nhận hôm nay đừng hòng tụi mày về được làng.
Cả đám dưới suối xì xầm bàn tính, mặt tái mét. Một thằng cao hơn tôi gần một cái đầu thẽn thò đi lên. Tôi cũng bất ngờ. khuôn mặt thằng hôm bữa ném đá tuy không nhận ra rõ, nhưng về hình dáng và tướng tá đâu có bựa dữ như vậy. Nhưng mồm đã phóng lao, bây giờ mà kêu không phải khác nào tự nhận mình hèn nhát. Hùng dũng bước ra chỉ thằng mặt.
- Cấm đá dưới . Thằng nào la trước là thằng đó thua. Mày thắng hôm nay bên tao cho bên mày về tự do, không đứa nào uống nước. Bằng không bọn mày lội suối tự mò về
Tôi quên chưa kể cho các bạn nghe về con suối này nhỉ, ngoài bãi tắm thì nó sẽ chụm chung lại rồi lách theo dòng, chui qua mấy bụi cây rừng rậm rạp, chảy hơn một cây số đổ xuống một thác nhỏ. Chẳng đứa con nít nào dám đi theo dòng vì sợ vắt và rắn….thế nên kêu tụi kia đi vậy coi như là thử thách tụi nó, mặc dù đối địch với một đối thủ cao to vạn vỡ này, tôi không nắm được tí phần thắng lợi nào.
Cả đám vây lại hò reo cổ vũ, tạo thành một vòng tròn.
Hai đối thủ ra sàn đấu với vẻ đầy căng thẳng
- Cố lên nha Phong, cho thằng kia đo ván đi - Giọng thằng Lợi kích động
Bên kia cũng có những lời động viên dành cho phe mình.
Sau một hồi vờn qua vờn lại. Tôi lao vào tay Sumo dự tính đánh bật nó ngã xuống. Ai dè sức không đủ nên mình rơi vào thế bị động. Tay túm cổ xoay vòng nhưng không tài nào kéo dìm thân hình bò mộng đó xuống đất. thằng Sumo cũng không phải tay vừa, sau một hồi thủ thế vì sợ hãi tinh thần, liền phản công. Thế trận ôm nhau cân bằng diễn ra chốc lát rồi đưa chân ra quoặt sau ngáng mạnh. Tôi bật ngửa, nằm kèo dưới.
Tiếng cổ vũ mừng rỡ của đám nhóc làng bên vang trời. Bên làng tôi im re phăng phắc.
Ăn mấy cú đấm vào mặt sây xẩm. Trong lúc hoạn nạn tôi nhớ ra một chiêu độc. Tay siết lại thành nắm đấm nhưng lại không chụm năm mà chỉ chụm bốn ngón thứ, riêng ngón cái bọc trong rồi dương lên như một mũi dao đầu cây thương dài, tống mạnh một quả vào cổ họng thằng Sumo. Ngay tức thì thân hình to béo của nó rụng nụ, hai tay ôm cổ giãy dụa. Ngón tay tôi đau điếng. Bật người dậy được. Tôi đứng lên dùng chân đá vào lớp mỡ phình to của nó liên hồi.
- Cho mày chết nè thằng khốn...thằng khốn
Sumo giơ hai tay xin hàng rồi bỏ chạy.
Hiên ngang như một vị anh hùng thắng trận. Tiếng reo hò vang dội khắp suối. Bọn con nít kênh cả tôi lên cao rồi ném ào xuống dòng nước mát lạnh.
Hôm ấy, nguyên đám Nam Định lủi thủi len theo con suối về lại. Ánh mắt đầy căm hờn.

Cả đám rút lui chạy ùa về báo công cho thằng Tiến biết. Nó nhìn tôi mỉm cười rồi ôm vai bá cổ.
Ngay từ lúc đó, tôi tin nó cũng giống như mình, đã tìm ra được thằng bạn tri kỷ.
Còn nữa……..
Chương tiếp theo : KẾT NGHĨA VƯỜN ĐÀO