Số phận nữ doanh nhân(ST)

  • ACHECKERVIET.BIO là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
  • Hiện tại, host ảnh của diễn đàn bị chặn. Đề nghị nhà cung cấp sửa link hình ảnh trong bài đăng từ UPLOAD69.LAT thành UPLOAD69.CO
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
112
21
PHẦN I

Lời mở đầu: Truyện có nhiều cảnh cưỡng hiếp và ép buộc làm tình, không có loạn luân, do đó những ai không thích có thể chọn xem thể loại khác.

Câu chuyện xoay quanh một nhân vật chính, chị là Thanh Vân, dù đã ở tuổi 37 nhưng chi vẫn sở hữu sự hấp dẫn quyến rũ của một người phụ nữ mặn mà, cái vẻ trắng tròn cũng với những sự nảy nở của cơ thể khiến cho nhiều tên đàn ông vốn chỉ nhìn qua đã tỏ vè thèm muốn. Sống trong một khu đô thị hạng sang, tài chính thì không bao nhiêu là đủ, nhưng lối sốn thì có thể thuộc hàng sang cả.

Hơn 4h sáng, Vân vẫn còn cùng chồng tận hưởng những giây phút lạc thú cuối cùng trước khi tiễn chồng ra sân bay, khoảng thời gian công tác nước ngoài một tháng có thể sẽ rất ngắn, nhưng với một người đang ở ngưỡng cửa của sự hồi xuân, chẳng bao nhiêu là đủ. Mạnh – chồng của Vân cũng thường xuyên bị cái sự hấp dẫn rất đàn bà của vợ mình quyến rũ, lấy nhau bao nhiêu lâu nhưng vợ anh càng lúc càng khiêu gợi hơn, đó là cái nét hấp dẫn sang trọng vạ kín đáo chứ chẳng như những thứ đàn bà hư hỏng chốn phong trần.

- ứ….ư…..

Vân vẫn có thói quen rên nhẹ nhẹ như thế mối khi cùng chông giao hợp, đã là lần thứ 2 trong đêm nay cặp vợ chồng ân ái với nhau, chẳng trách mà họ khá kín và nếu không rình mò thì khó mà nghe được.

- em ơi, em thật tuyệt, anh vẫn muốn làm nữa
Nghe lời âu yếm của chồng, Vân tủm tỉm cười vừa thẹn vừa mắc cỡ, chị hiểu cái nét nữ tính và thân thể rạo rực của chị đã làm được cái điều mà những người đàn bà cùng lứa khác không thể làm được, đó là giữ lửa được tình ái ân vợ chồng. Nhưng cũng có những thứ mà chị không nghĩ là đang chờ đợi mình, chỉ cần bước ra khỏi nhà, có biết bao nhiêu ánh mắt thèm khát được một lần lõa thể cùng chị của những gã đàn ông dâm đãng ngoài kia.

Như đáp lại sự đòi hỏi của Mạnh, Vân nhẹ nhàng trườn người xuống cái dương vật đang cứng sựng của Mạnh, với những hành động thành thuộc, người vợ bắt đầu những vũ điệu ái ân đây mê hoặc, nhìn khuôn mặt gọn gàng cảu Vân và ánh mắt mân mê dương vật khiến Mạnh rất hứng. Vân nhẹ nhàng quấn lưỡi mình quanh thân dương vật của Mạnh rồi lướt nhẹ nhàng theo chiều dựng đứng của cái của quý ấy. Cái lưỡi ướt át của vân khiến cho Mạnh cảm thấy nóng ran hết cả hạ thể, vợ Mạnh là thể, vừa là nữ doanh nhân tài giỏi, vừa giỏi làm tình, có những lúc Mạnh phải lén uống thuốc cường dương để có thể kéo dài thời gian làm tình với Vân, anh không muốn mình “hết tiền” quá sớm trong khi vợ mình vừa bốc lửa vừa phục vụ mình tận tình.

Vân hiểu những tiếng rên nhẹ nhẹ của chồng như dấu hiệu cho thấy cái lưỡi của vân rõ là được việc, chị liếm dần dần đến phần đầu khấc lộ ra ngoài khỏi lớp ra dương vật, không biết đêm nay vân đã bú liếm cái đầu khấc đỏ đỏ hồng hồng này biết bao nhiêu lần, nhưng vân hãy còn thích lắm, giờ đây nó thật thơm tho và dương như có một sức quyến rũ đầy mê hoặc. há miệng thật lớn, Vân từ từ ngoạm lấy cái đầu rùa tròn lẵng đó vào miệng mình và lấy hơi nút 1 phát thật mạnh và sâu. Tiếng rít lên của Mạnh như một con thú đang trải qua lạc thú khoải cảm không thể cưỡng lại được vang lên với bàn tay nắm chặt xuống chiếc chăn, Vân đã làm cho Mạnh quá sung sướng với khả năng bú liếm điêu luyện của mình. Phải, vì yêu một ngời vợ có thể làm tất cả vì người chồng của mình, Vân chẳng ngại học những nghệ thuật làm tình một cách nghiêm túc chỉ với một suy nghĩ là giữ được hương lửa mặn nồng với chồng, và đã không ít lần nữ doanh nhân ấy thành công. Vân liên tục từ từ chậm rồi nhanh dần nút hết mặt trên rồi mặt dưới của đầu khấc, tấn công liên tục khiến cho Mạnh không sao kiềm chế được, ánh mắt rõ ràng thể hiện cơn đề mê đến cùng cực. Và Vân hiểu được điều đó, chị khẽ cười nhẹ khi liếc nhìn thấy cảm xúc đang tuồn trào của chồng, và cứ thế Vân không để cho cậu nhỏ của Mạnh được yên, liên tục bú và liếm càng lúc càng mãnh liệt hơn, bên dưới chị còn dùng tay mân mân hai hòn ngọc của Mạnh, chúng thật đáng yêu và nồng nàn. Cái lưỡi của Vân thật kỳ diệu, nó lòn lách khắp nơi trên đầu khấc, và khiến cho dương vật của Mạnh như nóng và muốn nổ tung ra, Vân làm tình quá giỏi nhưng chị cũng biết khi nào phải dừng lại, không thể để cho Mạnh xuất tinh ra ngày lúc dạo đầu thế này.

- Anh nè, một chút nữa là anh phải đi rồi, anh công tác là xa lắm, nên em sẽ phục vụ anh, chịu chưa nhưng phải ngoan đó nha.
Vân nói với ánh mắt đầy khiêu gợi và có chút gì đó dâm đãng của người đàn bà cũng đang ham muốn hòa hợp cùng chồng. Dứt lời vân lại cuối xuống, hồn và liếm nhẹ vào hai hòn dái của chồng, dần dầnlướt nhẹ lên bụng, những nụ hôn của Vân luôn tràn đầy ướt át và hơi thờ ấm ám phả ra. Mạnh muốn đáp lại người vợ đang lõa thể làm tình cho mình, anh chồm lên định hôn vân những đã bị chị cản lại.

- Thôi mà, anh ko cần phải làm gì đâu, nằm ngoan đi, để em…
Lúc này Vân đã ngồi hẵn trên người của Mạnh, người vợ nhẹ nhàng cầm dương vật đang cương cứng của chồng từ từ cho vào âm hộ của mình, nhúng từng cái thật nhẹ và mạnh dần mạnh dần, dương vật của chồng nhẹ nhàng cò sát vào thành âm đạo hiến cho Vân sướng đến run rẫy toàn thân
Như để đáp lại sự nhiệt tình của vợ, Mạnh úp hẳn mặt vào bầu vú tròn căng của Vân, sự chăm chút cho nhan sắc của mình khiến cho từng đường cong trên thân thể Vân trở nên săn chắc, không còn như con gái chưa lập gia đình nhưng Vân không hề bị bể dáng, trái lại vẽ tròn múp mỉm khiến chị trở nên gợi cảm hơn, nhất là khi đang lõa thể trên giường như lúc này. Vân cảm thấy thân thể của mình cũng đang dần dần nóng lên, thoáng một chút mồ hôi dù trong phòng chiếc máy điều hòa vẫn đang chạy

Hai vợ chồng đê mê với những cảm giác xác thịt của nhau mà nếu không có chiếc đồng hồ báo thức reo báo hiệu đến lúc phải ra sân bay, có lẽ họ còn quấn quýt với nhau lâu hơn nữa, như để chọn một cái kết thật tuyệt, Mạnh nhẹ nhàng đặt vân nằm sấp xuống giường, anh leo lên nằm úp đè lên cơ thêm non mềm của vợ mình, típ tục cho dương vật vào nấc từng cái nhẹ nhàng nhanh dần. Toàn thân vân giờ đã nóng hâm hấp và mọi thứ xúc cảm đang tan chảy trên thân thể của chị, Vân đón nhận những cú nhấp của chồng một cách nồng nhiệt bằng những cái uốn éo, với giọng rên ư ử phát ra từ cuốn họng. Mạnh cũng không thể bỏ qua cần cổ quyết rũ của chính vợ mình, anh vừa nấc càng lúc càng mạnh hơn vừa hôn liếm vào cái gáy với những sợi tóc tơ non mềm, đã phê nay vân còn phê hơn trước. Ấy thế mà mãi đến gần 10 phút sau, cái tư thế ái ân đó mới khiến Mạnh xuất tinh vào bướm của Vân, cả hai ghì lấy nhau với những hơi thở dốc đầy mệt mỏi nhưng nét mặt thể hiện sự thỏa mãn.

Mạnh bỏ Vân ra, anh nằm ngữa hẳn ra nhẹ nhàng thở cho vã những giọt mồ hồi lấm tấm trên trán, dương vật thì dần dần mềm hẳn ra khi bao nhiêu tinh khí đã dốc cạn cho cơn ân ái đẫy mỹ mãn. Thoáng chốc đã thấy Vân chồm tấm thân trần lên người Mạnh, chị vơ vội chiếc chăn thấm mồ hôi trên trán chồng, khuôn mặt hiền xinh của Vân cũng với mái tóc bồng bềnh khiến Mạnh cảm thấy vợ mình đẹp đến nỗi anh ta muốn đè Vân ra làm thêm lần nữa. Vân nhẹ nhàng cúi xuông hôn lên ngực chồng, những cái hôn ướt át nhẹ nhàng như màn kết cho đêm hoang lạc.
 
112
21
PHÀN 2:
Đúng 8h sáng, tiếng máy bay gầm thét xé trời vút lên không trung, vậy là Vân sẽ xa đức lang quân của mình trong ít nhất là một tháng tới, cả đêm qua hoang dại bên nhau dường như không đủ để vân quên đi sự vắng xa chồng mình trong thời gian tới. Có lẽ là vùi đầu vào công việc chính là cách duy nhất và khả quan nhất. Vừa nghĩ đến thì chuông điện thoại đã vang lên, cô thư ký riêng của Vân gọi, nhìn vào điện thoại chị giật mình khi đã có đến 5 cuộc gọi nhỡ, có lẽ do khi tiễn chồng Vân để chế độ yên lặng nên không biết. Đoán là có chuyện gấp, Vân áp điện thoại vào nghe. Đầu bên kia, cô thư ký của Vân với vẻ hớt hải và gấp rút

- Chị Vân ơi, có chuyện rồi, chị đang ở đâu vậy.
- Em bình tĩnh đi, có chuyện gì, chị vẫn còn đang ở trong sân bay
- Chị về xem giúp em, 2 conterno thủy sản bị kẹt ở Hải quan rồi chị ơi.
- ….

Cuộc nói chuyện trôi qua trong chốc lát, Vân với ảnh mắt vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng đang rối như tợ nhện, chị ra xe và ấn gọi điện thoại cho tài xế đến đớn. Chưa đầy hai phút sau, Hùng, tài xế của Vân đã có mặt, chiêc xe lao nhanh ra đường lớn quay trở về công ty, nơi Vân tin là có chuyện gì đó rất tệ hại đang chờ đợi mình.

Vừa ngồi vào bàn làm việc, Phương – thư ký của Vân đã mang cả xấp giấy tờ vào phòng với vẻ mặt vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh. Hai chuyến Conterno đang chờ xuất khẩu ra nước ngoài bị kẹt lại, vì thiếu một số chứng từ quan trọng. Điều đáng lo chính là hai lô hàng đó đều là hàng thủy sản, không thể châm trễ chuyển đi nếu như không muốn chúng hư thối cả lên. Bây giờ thì Vân đã cảm thấy sự việc rắc rối hơn nhiều so với mình tưởng tượng. Yêu cầu Phương ra ngoài trả lại bầu không khĩ tĩnh lặng, Vân suốt hơn một tiếng đồng hồ gọi cho các số điện thoại mà mình có được, với hy vọng tìm được một cơ may nào đó. Sau cùng Vân cũng xin được số điện thoại của người có thể can thiệp được vào vụ việc. Một nhân viên Hỉa quan nhưng khi nghe giọng bên kia, Vân đã nghĩ ngay là phải gọi hắn là một thằng hải quan thì đúng hơn, cái chất giọng lè nhè pha chút sự cợt đùa và đôi khi là sự khiếm nhã thì không ai có thể xem trọng được. Qua trao đổi mới biết hắn chỉ là một thằng nhân viên quèn, cũng phải phụng sự cho người khác, nhưng cái thằng nhân viên quèn ấy lại đang trực tiếp xử lý hồ sơ của Vân.

Ngay lập tức Vân nhận được một cái hẹn ăn trưa để “bàn công việc”, nhưng chị biết là cái cớ để ngã giá cho việc làm lơ lô hàng kia mà thôi. Bước vào quán ăn đã được hẹn trước, thật không ngoài dự đoán của Vân khi gã Hải quan có dáng vẻ quan tham từ đầu tới chân, với nước da ngâm ngâm đen, chiếc áo sơ mi đóng thùng không thể che đi cái bụng phệ bia tròn, hẵn hắn ta cũng là dân ăn nhậu sành sỏi. Sau vài câu chào xã giao, Vân đi thẳng vào câu chuyện, đáp lại hắn ta cũng không ngại ngùng gì khi đặt ra cái giá đắt đỏ với Vân, kèm theo lời đảm bảo là chỉ có gã là người thích hợp nhất giúp Vân gỡ rối, và cái giá đó là xem như làm quen hữu nghị lắm rồi. Bấm bụng vì không còn cách nào lựa chọn, biết là gã cố tình làm tiền mình, Vân đánh phải chấp nhận, nhưng thời gian thì đang cần rất gấp, Vân càng bất ngờ hơn khi hắn ta chấp nhận hẹn Vân vào lúc 6h chiều với một điều kiện là phải chuyển trước ngay vào tài khoản của hắn một số tiền nhỏ nhỏ để hắn đạt buổi tiệc mời một người mà hắn gọi là sếp cùng lo chuyện này. Cuộc nói chuyện nhanh chóng kết thúc khi Vân chào và quay ra ngoài xe đang đợi sẵn, nỗi lo lắng vì công việc đã khiến Vân không còn đủ tỉnh táo khi suốt buổi nói chuyện ánh mắt dâm đãng của gã ta luôn xoáy vào phần áo cổ rộng hé lộ phần nào bậu ngực căng tròn của Vân. Cho đến khi bỏ ra về, Vân cũng không hề biết gã ta đưa đôi mắt dâm đãng ấy dõi theo chị với ý nghĩ “con nhỏ này mông tròn thiệt…”. Một cái cười nhếch mép đầy thô bỉ của hắn như báo hiệu một quãng thời gian đầy sóng gió của Vân sắp ùa đến. Vân vừa khuất dạng thì một người đàn ông khác với 1 chiếc Iapd trên tay, bước từ từ xuống từ tầng lầu, với dàng vẻ khệ nệ và nặng nề, gã đàn ông ước chừng ngoài 40 lừ thử tiến đến chiếc bàn mà Vân vừa rời khỏi, một cách từ nhiên, hắn ta ngồi xuống thoải mái và đưa mắt nhìn về phía gã Hải quan. Hắn là Hải thậm chí còn là sếp trên cảu tên Hải quan kia, chính gã mới là người có tiếng nói quyết định trong vụ của Vân.

- Thấy sao anh Hải? Vừa ý anh không?
- Coi sơ qua cũng được, con đó là gì? Giám đốc hay gì?
- Dạ giám đốc đó anh Hải, anh thấy sao anh?
- Nhìn vú đít nó cũng khá đó, để chiều tối nay tao khám xem thế nào.

Gã Hải nói trong vẻ cười khoái trá đầy thô tục, chẳng biết trong đầu hắn đang nghĩ gì, nhưng ánh mắt đó như cho thấy hắn đang thèm khát vân lắm. khi nãy ngồi từ trên lầu nhìn xuống, hắn đã rất thèm vẻ căng tròn xin xắn của Vân, thèm đến đến mức nhắn tin yêu cầu gã Hải Quan đang ngồi nói chuyện với Vân phải hẹn gặp lại Vân lúc 6h chiều nay.

- Dạ anh Hải, em có cần gọi thêm mấy anh khác tới cho vui không anh?
- Chưa cần đầu, coi như thưởng cho mày được việc, chiều này chỉ cần tao với mày thôi, mọi thứ như cách cũ, biết chưa. Tao nếm trước đã, nếu ngon thì sẽ tới phiên tụi nó
- Dạ, em cảm ơn anh Hải, em cũng kết con nhỏ này lắm
- Nó tên gì?
- Dạ, Vân đó anh, Thanh vân, giám đốc công ty TNHH xuất khẩu thủy sản
- Được rồi, anh em mình đi kiếm cái gì tầm bổ đi, để chiều còn có sức mà gặp nó nữa chứ, thôi đi mày.
Gã Hải khoác vai như vẻ thân tình lắm và cả hai bước ra khỏi quán, mất dạng trên chiếc taxi…

Tương lai của Vân sẽ ra sao, Vân có cứu được tình cảnh của công ty hay không, Điều gì xảy ra cho Vân? Mời mọi người đón xem phần 3 .
 
112
21
Phần 3
Trở về công ty, vân lầm lũi vào phòng riêng của mình và khóa trái cửa. Đây là lần đầu tiên Vân gặp phải tình huống như thế này, trước nay chị không bao giỡ nghĩ có lúc mình phải đi cửa sau để chạy cho công việc trót lọt, công ty có được như ngày hôm nay hoàn toàn do những nỗ lực không biết mệt mỏi của chị và chồng, nếu không giải quyết xong chuyến hàng kẹt ở cảng lần này, công ty có thể rơi vào viễn cảnh phá sản, đó không còn là điều xa xôi nữa. Nhắm nghiền đôi mắt và ngã đầu ra thành ghế, đôi chân mày nhíu lại, Vân cảm nhận như nhữn gì khó khăn nhất đang tràn tới, càng lúc càng nhiều. mạnh chỉ vừa ra sân bay sáng nay, tất cả chỉ trông vào khả năng xoay sở của Vân, chị không được phép bị quật ngã bởi khó khăn này.

Đúng 6h tối, xem của Vân dừng ngay trước cổng một biệt thự khá lớn ở ngoại thành. Chị cảm thấy lạ khi được nhắn đại chỉ ở một nơi xa trung tâm thành phố như thế này. Nhưng rõ ràng đây đúng là nơi mà tay cán bộ hải quan đã hẹn, thôi thì ở đâu cũng vậy, cốt cho công việc tró lọt là được. Vừa nghĩ được tới đó thì cánh cổng khu biệt thự mở ra, một người đàn ông có lẽ cũng trạc tuổi trung niên bước đến gần.

- Có phải xe của chị Thanh vân không?
- Tôi là Vân đây, xin cho hỏi…
Vân hạ tấm kiếng chắn xuống, chỉ vừa kịp nói đến đó đã bị người đàn ông đó ngắt lời, dường như ông ta trông có vẻ không được lịch sự cho lắm.
- Tôi biết rồi, chị có hẹn phải không, ổng đang đợi chị đó. Đổi tôi gọi điện báo cho ổng biết, chị cho xe chạy vào sân đi.

Vân ra hiệu cho Hòa, anh tài xế riêng của vân cho xe tiến vào trong sân. Xe vừa dừng lại, vân vội lấy hộp phấn nhỏ trong giỏ xách ra dặm lại một chút phấn hồng lên nước da mịn màng đầy sức sống của mình. Khi chị vừa bước xuống cũng là lúc gã cán bộ Hải quan với cái bụng phệ khệ nệ bước ra, trái ngược với cái vẻ lạnh lùng và ra vẻ nghiêm chỉnh khi trưa, gã ta đón vân với một thái tồ nồng hậu và nhiệt tình hơn.

- Chào vân, em đúng giờ, bọn anh chờ em từ chiều tới giờ đó.
- Bọn anh? Không phải hôm nay chỉ gặp nói chuyện riêng với anh thôi sao? Anh Dũng – ngoài anh còn ai nữa vậy?
Vân tỏ vẻ ngạc nhiên khi biết chiều hôm nay mình sẽ không chỉ gặp tên mập thói nát ấy…
- À à, thôi vào trong đi rồi anh sẽ giải thích cho em, cũng lo cho chuyện của em cả thôi, thôi vào đi em.

Trước sự đôn đã đó, vân chỉ kịp quay lại dạn anh Hòa: “ anh ở trong xe đợi tôi, bàn xong công việc tôi sẽ xuống, đừng đi đâu nhé”.
Bước vào bên trong căn biệt thự khá rộng nhưng trông có vẻ vắng vẻ, bất giác Vân có 1 cảm giác gì đó bất an và đôi chút hồi họp, đây không phải là lần đầu tiên vân đi gặp khách hàng nhưng có vẻ tính chất bất minh và có sự phạm pháp nên khiến Vân bất an đến như vậy.

- Sao anh không hẹn ở quan nước hay nhà hàng nào có tiện hơn không anh, ở đây xa quá
- Khà khà, xa vậy mới bàn việc được chứ em, thôi lên lầu đi em, anh chuẩn bị sẵn rồi.

Vân nối bước theo gã cán bộ Hải quan, tới lúc này chị mới nhận ra hắn đang tiếp chị với một bộ dạng rất lôi thôi, quần jean và áo thun, nếu không gặp hắn được từ trưa, có lẽ vân chỉ dám nghĩ trước mặt mình là một gã đàn ông lôi thôi chứ không thể là một quan chức được, hay có lẽ bọn quan tham đều như vậy. Cảnh cửa phòng tầng 3 mở ra, Vân chợt nhận ra một người đàn ông đang ngồi chờ sẵn bên trong, qua giới thiệu vân mới biết đó chính là Hải – cấp trên củc tên cản bộ Hải quan này, chính gã ấy mới có tiếng nói quyết định để giải quyết vụ việc cua Vân. Như một phản ứng xã giao, Vân nở một nụ cười thân thiện và được mời ngồi xuống bàn. Chị nhân ra có lẽ trước khi chi đến đây, cả 2 gã đan ông đó đã trải qua một bữa chè chén xả láng, những vỏ rượu tây và không gian hãy còn nặng mùi rượu, thức ăn trên bàn cũng còn vưỡng vãi bề bộn. Cố gắng kết thúc mọi chuyện càng sớm càng tốt, Vân đi thẳng vào vấn đề, chị lấy trong giỏ xách ra một phong bị khá dày đã được niêm phong lại cẩn thận đặt lên bàn

- Dạ như có nói ban trưa, cái này là em xin phép gửi bồi dưỡng, khi nào xong em xin gửi thêm một phần nữa gọi là hậu tạ, mong mấy anh thông cảm giúp cho em.

Vân càng nhã nhặn bao nhiêu thì tên Hải càng khả ố bấy nhiêu, có lẽ hắn ta chẳng muốn quan tâm quá nhiều trong chiếc phong bì có đủ số tiền hắn mong muốn không, thứ hắn đang cân bây giờ là thân thể người đàn bà đang khép nép ngồi trước mắt hắn, cái của quý trong quần của hắn đang đội lên cứng sựng khi gã say sưa dõi theo nước da trắng trẻo và vóc dáng tròn tròn múp mỉm của Vân.

- Thôi chúng ta nâng ly, chúc mừng cho buổi đầu gặp mặt.

Vân miễn cưỡng cầm ly rượu đặt mùi hăng hăng khó chịu, chị chỉ có thể nhấp môi vì chị biết hễ mỗi lần dùng café hay rượu hoặc kể cả bia thì chị sẽ rất nhức đầu và chếnh choáng.

- Kìa Vân, sao chỉ nhấp môi vậy em, uống hết đi chứ.
- Dạ hai anh thông cảm, em ko uống được nhiều, thôi cho nhấp môi thôi
- Vân à, em biết đó vụ việc của em không phải đơn giản đâu, anh cũng phải ngoại giao cho các sếp phía trên nữa, bây giờ pháp luật siết chặt lắm em à…

Nghe cái giọng, Vân hiểu ngay là ý bọn quan tham này lại đang muốn đòi hỏi thêm đây, tệ thật đây là điều vân chưa hề chuẩn bị, nhưng khi mà chị chưa kịp trả lời thì gã ta lại tiếp tục nhưng với một thái độ trơ trẽn hơn mà chị không ngờ trước tới.

- Nhưng chỉ cần em biết điều một chút, thì mọi thứ sẽ êm xuôi cả thôi
- Dạ, cần gì xin các anh cứ nói rõ, em hứa sẽ hậu tạ các anh thêm chứ không chỉ đơn giản thế này.
- Em thông minh lắm, tụi anh thích phong cách nhanh nhạy của em, em biết bọn anh cũng là đàn ông…
Vân chợt hiểu ra thứ bọn chúng cần không chỉ đơn giản là tiền, bọn khốn làm sâu mọt bộ máy nhà nước, nếu không vì đang trong thế kẹt thì đừng hòng.
- Dạ chuyện đó… để em tính lại, hay là mấy anh cần đi đâu chơi cứ nói em sẽ lo…
- Ha ha ha, lo gì hả em, tới bây giờ em vẫn chưa hiểu hay sao.
- Hiểu? hiểu gì?
Cả hai gã đàn ông cười phì ra trước vẻ ngơ ngác của Vân, chị vẫn không hiểu được hết ý của hai con lợn ấy.
- Thôi để anh nói thẳng cho em biết, ngoài số tiền này, tụi anh còn muốn…muốn em nằm ngữa ra cho bọn anh chơi, sao hả không quá sức em chứ.

Vân kinh hãi đến xám mặt, đôi mắt trợn to vừa sợ vừa khinh bỉ cái giọng của tên đàn ông khốn nạn đó.

- Mấy người nói cái gì vậy?….các người muốn gì?
Mặc cho vẻ ngoài hốt hoảng của Vân, cả hai gã đàn ông bắt đầu lộ rõ nguyên hình còn quỷ háo sắc của mình, chúng lừ lừ tiến lại vân trong khi Vân chết cóng không biết phải làm gì

- Chuyện đó không được, mấy ông không được…

Vân đứng phát dậy như một phản ứng cơ thể, và rảo bước nhanh về phái cửa, nhưng quá muốn, gã cán bộ hải quan đã vòng tay qua ôm lấy bụng vân và siết luôn cả 2 cánh tay yếu ớt của Vân, ngay tức khắc vân nhận ra mình đã bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, chị vùng vẫy và kêu là một cách vô thức trong tuyệt vọng. Chỉ trong thoáng giây phút ngắn ngủi, vân đã bị gã ta quật ngữa người ra bàn, ly và chén bị gạt đổ xuống đất một cách thô bạo, chị nhận ra mình đang bị một con quỷ bạo dâm tấn công và tiết hạnh mình sắp bị xâm hại.

- Tụi anh muốn cái này nè, haha , nằm im mà em…

Vân vùng vẫy kịch liệt nhưng không ý thức được là mình sẽ làm gì, chỉ biết là mình cần phải thoát ra khỏi đây. Vân vùng tay cố đẩy gã ta ra xa khỏi người mình những sức nặng của một con đực phụng phệ đang đè gập vào người khiến Vân cảm thấy bất lực.

- Thả tôi ra, mấy người làm gì vậy, thả ra…
- Anh Hải ơi nó thơm lắm, để em giữ tay nó, lột nó ra đi anh.
Ở dưới sân, Hòa – tài xế của Vân vẫn đang ngồi trong xe tận hưởng những bản nhạc từ chiếc radio, không hề biết cô chủ của mình đang bị cưỡng hiếp ở trong căn biệt thự này.
 
112
21
phần 4:
đã hơn 30 phút trôi qua kể từ khi Vân bước vào căn phòng trên tầng 3 của căn biệt thự. Ở dưới sân, Hòa – tài xế của vân vẫn mãi mê với những bản nhạc radio mà không hề biết số phận thảm hại của bà chủ của mình.

Lại nói về Vân, căn phòng tầng 3 cách âm với không gian bên ngoài, nếu không áo tai sát vào cánh cửa thì khó mà nghe được những âm thanh lộn xộn bên trong. Đúng là không quá khó hiểu khi hai gã hải quan chọn đây để tiến hành những cuộc truy hoan thỏa mãn dục vọng của họ, Vân vốn không phải là nạn nhân đầu tiên, những nư doanh nhân có nhan sắc nếu phải cầu cạnh vì những khó khăn trong hoạt động kinh doanh, đều được hẹn ở căn biệt thự này, có người hiểu cái “lệ” đó và bước chân vào chấp nhận dâng hiến thân xác cho những tên cán bộ biến nhất đó như một “quà” hối lộ, nhưng cũng có những người chưa hiểu chuyện như Vân, vẫn nghĩ tiền là có thể giải quyết tất cả. Với những nữ doanh nhân như Vân, chúng sẽ cưỡng hiếp trước và bắt buộc phải phục vụ chúng thêm một hoặc vài lần nữa cho đến khi nào nữ doanh nhân đó không còn lệ thuộc vào chúng nữa.

Và Vân chính xác đang phải chịu đừng tình cảnh khốn nạn đó, Chỉ ngay bên trong cánh cửa cách âm kiên cố đó là một khung cảnh hỗn độn với thức ăn và chén đũa đã đổ vương vãi xuống sàn, do phải nhường chỗ để cả 2 hai tên mâp đó quật bà giám đốc Vân nằm ngữa ra bàn hòng cưỡng hiếp cho thỏa mãn dục vọng và sự thèm khát thân xác khiêu gợi đó. Mà đúng và ở tuổi 37 Vân quá hấp dẫn với thân thể trắng tròn và cặp mông múp mỉm. Bị quật nằm ngữa ra mặt bàn, Vân kịch liệt phản ứng cố sức chống cự, nhưng chống cự cách nào khi mà chị bị đè cả hai cổ tay lật ra mặt bàn, phơi bày đôi cánh tay trắng nõn, nách được triệt lông lán mịn và bộ ngực căng tròn đang phập phồng vì kinh sợ. Tồi tệ hơn là hai chân đã bị banh rộng ra, gã hải đã già dặn kinh nghiệp chơi đàn bà tới mức hắn làm việc đó đầu tiên trước khi tháo từng hạt nút áo của Vân ra, bị đè ngữa ra bàn, tay bị ghì chặt và cả hai chân bị quanh ra, bị 1 tên đàn ông chàn người vào giữa, Vân xem như hoàn toàn bất lực, hy vọng duy nhất của bà giám đốc để giữ được tiết hạnh của mình, đó là cố vùng vẫy làm sao để có thể vụt được tay của mình ra khỏi sự kiềm kẹp, nhưng sức đàn bà thì không thể, càng dãy dụa Vân càng khiến cho thân thể mình đong đưa và bầu vú rung rung, kích thích dục vọng của cả 2 gã đốn mạt đó hơn, nhưng Vân hoàn toàn không nhận ra được điều đó. Bà Giám đốc vẫn cố gắng, dù trong tuyệt vọng, cho đến khi Vân Nhìn thấy ánh mắt đầy dâm đãng và thèm khát của gã hải đang lướt nhìn một lược từ đùi lên ngực và cổ của mình, khốn nạn thật, rõ ràng chị đã thấy con thú đó nuốt nước miếng như thể đàng rất thèm xác thịt của chị.

- Tôi xin mấy anh, bỏ tôi ra, tôi hứa sẽ gửi thêm tiền, đừng làm vậy với tôi…
- Ha ha ha, em không hiểu luật lệ gì cả, ngoài tiền ra em cũng phải biết điều một chút chứ.
- Không được, … bỏ ra… có ai không, cứu tôi … cứu…u…m..mmm….

Tiếng kêu la của Vân nghẹn lại dù chị cố sức hét lên, vì đôi môi xin xắn của Vân đã bị Hải ngoạm lấy và nút liên tục đến chị sợ phát khiếp, càng kinh tởm hơn khi chị rú lên những tiếng ngẹn ngào trong cuống họng vì cảm nhận gã mập đó đang dùng tay bóp lấy bóp để bầu vú của mình, hành động bóp nhồi như thể làm bột bánh khiến Vân tởm lợn và sợ hãi đến cùng cực, chị muốn rút tay mình ra, đẩy con thú đực đó ra khỏi người và tát cho thứ đê tiện đó những bạt tai thật mạnh, nhưng càng cố gắng càng bất lực, đáp lại sự cố gắng đó của Vân chỉ là những tiếng cười và những ngôn từ vô học phát ra từ gã Hải quan đang đè tay Vân lại cho gã Hải thoải mái thưởng thức thân thể trong sạch của Vân.

- La hét cũng thế thôi, vô ích thôi em, tụi anh còn nhiều trò hay cho em chơi lắm, ngoan ngoãn đi cô em giám đốc ơi.

Tinh dầu nước hoa mà Vân đang sử dụng đã khiến Hải tê dại đi, gã ta tỏ rất mãn nguyện với thứ mùi hương đó, quan trọng hơn là những gì gã mong muốn và thèm khát ở Vân đều có. Ngay từ khi ở trong quán café nhìn xuống, gã đã nghĩ Vân có một cặp vú căng tròn đầy đặn và cặp mông cao ráo to tròn. Tất cả những mong chờ của hắn hoàn toàn đúng, vân đang phải ưỡn bộ ngực căng đầy với hai vú trắng nõn và tròn, đến nỗi to hơn cả bàn tay xòe rộng của gã, và dĩ nhiên là xoa bóp thứ vú như vậy rất tuyệt vời.

- Đúng là một con đàn bà ngon lành, mày đè tay cho chặt, để tao cởi áo ra xem vú to đến cỡ nào.

- Chà chà, anh Hải cứ thoải mái thưởng thức đi, con nhỏ này vú to đít cũng to, bữa nay anh em mình chơi cho thiệt đã nha anh.

Vân vẫn thế, vẫn ném vào Hải ánh mắt vừa sợ hãi vừa van xin về phía Hải trong khi tay không ngừng gồng sức, nhưng bấy nhiêu đó thậm chí còn không cứu được vân, trái lại càng khiến cho Hải cảm thấy mình đang chiếm đoạt được một con đang bà ngon lành. Đôi bàn tay thô ráp bậm trợn của gã cán bộ khốn kiếp ấy nhanh chóng banh toạt chiếc áo của cô giám đốc tội nghiệp, trong khi chiếc juyp ôm trọn vào đùi của Vân đã bị lột ngược lên một các thô bạo. Vân gồng người kêu lên thảm thiết khi biết hạ thể và bầu vú của mình đang bị lột trần trụi ra. Nhưng đáp lại sự thống thiết đó chỉ là những tiếng cười san sảng, và đôi bàn tay tham lam xoa bóp khắp nơi trên thân thể trắng trẻo của Vân. Chị quẩy đầu một cách tuyệt vọng hay vô thức, đó là một cảm xúc trái ngược hoàn toàn với sự khoái trá của cả hai tên đàn ông kia. Hải rất hài lòng về cơ thể cảu Vân, chiếc áo nịch vú vừa vặn lại không hề có lót mút quá dày, bởi Vân vốn có bầu ngực căng tròn và săn chắc. Gã ta như kẻ say rượu cuồng si, úp mặt xuống hai khối thịt đang được nâng bầu lên, hôn hít liên tục, cái mùi da non từ hai bầu vú căng mọng của vấn khiến hắn càng thêm phấn khích, trong khi hắn le lưỡi ra liếm lên bầu da thịt trắng ngần đó thì bàn tay lòn xuống bóp lấy một bên mông của Vân vẫn còn đang được bọc trong chếc quần sịp mỏng manh. Mông đít của vân thật không thể khiến hắn hài lòng hơn, nó tròn nở nang và rất săn chắc đầy sức sống. Đôi bàn tay khốn ann5 thô ráp đó mân mê khắp các vùng da thịt của Vân trong khi người đàn bà đó không ngừng cựa quậy thân thể để đuổi con thú đực đó ra khỏi mình. Cho đến một lúc Vân cũng giật được tay mình ra khỏi sự kiềm kẹp, chị hất Hải bật ra và hớt hãi trong run sợ, bật dậy khỏi chiếc bàn khốn nạn đó và cố ôm tấm thân rách rưới của mình lao đến cửa phòng.

- Mở cửa ra…có ai không….cứu tôi…

Nhưng bất hạnh thay cánh cửa đã khóa kín tự khi nào, có lẽ khi Vân vừa bước vào đây nó đã được cài chốt cẩn thận. Vân hốt hoảng trong vô vọng quay lại nhìn hai gã Hải quan đang dần dần tiến gần lại mình. Bà giám đốc trẻ đẹp sợ đến ứa nước mắt khi thấy cả hai đã đang trần truồng trước mặt mình. Vân chỉ còn biết nép sát vào tường và dùng tay khoanh che ngực, tay còn lại cố kéo chiếc juyp của mình xuống hòng giữ gìn được sự kín đáo của thân thể người đàn bà đang đã có chồng có con.

- Ha ha ha, ngoan đi cưng, bộ cưng không muốn hai lô hàng của mình được giải quyết trót lọt hả?

Câu hỏi như xoáy trúng yếu điểm chết người của Vân khiến chị như chết lặng dù tư thế che đậy thân thể vẫn không thay đổi, nhưng rõ ràng chị không dám phản kháng mạnh như ban nãy nữa. Thấy vân bắt đầu “dại” ra, cả hai gã dần dần sáp lại gần, lần nay chúng cũng nhau đưa nững bàn tay lên ve vuốt khuôn mặt xin xắn của Vân trong sự khoái trá với ý nghĩ con đàn bà này xem như đã thuộc về chúng. Vân chỉ khóc, chỉ dám lấy tay đểy 1 cách miễn cưỡng những cái vuốt ve và những cái hôn đầy nước miếng của cả hai đang hối hả chồm vào mặt mình.

- Đừng mà, tôi…tôi xin mấy anh đó…tôi có chồng con rồi mà…

Nhưng ai thèm nghe Vân phân trần, Vân chỉ vừa dứt cầu thì đã bị bế ngữa lên trong tiếng cười khả ố, người đàn bà đaon hạnh bị ném lên ghế Sofa một cách thô bạo, ngay khi Vân kịp lấy lại thăng bằng thì chiếc áo thanh lịch đang che đậy thân thể mủm mỉn đã bị lột hẳn ra khỏi hai cánh tay của Vân.

- Không….

Những tiếng kêu nấc nghẹn vang lên trong sự tủi nhục, để rồi Vân kinh hãi nhận ra chiếc khóa áo nịch ngực của mình vừa bị giật đứt, chiếc áo nịch giờ đây trờ thành một thứ phụ kiện khiến Vân trông gợi dục hơn khi nó vướng tòn ten một bên vai của Vân, đổ hai bầu vú được tự do. Hai khối thịt đó mềm và trắng nõn nà, nhanh chóng bị đối bàn tay của Hải chụp lấy, bóp, nhồi và tất nhiên hai núm vú không thoát khỏi sự dày vò của những ngón tay đê tiện.
Cắp vú tròn trĩnh của Vân đang biến thành thứ đồ chơi cho Hải mặc tình hôn hít và liếm những cái liếm ướt át, chúng thơm và đầy mê hoặc, vân khó nức nở trong khi chị đang bị tên Hải quan kia lật nghiêng người, hắn dùng chính cái áo thun của chị cột hai cổ tay của chị ra sau , như thế này thì Vân không thể chống cự được nữa và cả hai gã đó cũng không phải tốn sức đè tay chị lại. Trong tiềm thức chị đã hiểu, mình đã bị làm nhục rồi, cuộc đời mình thật khốn nạn…
- Khà khà, vú em đẹp lắm, ngoan nè cưng.
- Bỏ tôi ra…bỏ ra…các anh muốn gì cũng được nhưng tha cho tôi đi mà…
Mặc cho Vân kêu là, mặc cho những giọt nước mắt vân không ngừng chạy khỏi khóe mắt, cả hai tên đàn ông vẫn say mê với công việc của mình, và Hải đã nhanh chóng kéo tuột chiếc quần sip bé nhỏ ra khỏi chân của Vân, bà giám đốc thét lên thật thảm hại khi hai chân bị banh danh rộng ra và…

- Đừng mà….á..á..á….anh Mạnh ơi…cứu…c…uu….cứu…e..m…em

Chùm lông đen gọn gàng của Vân nhanh chóng ướt sũng bởi bị tên Hải liếm thô bạo, gã nút hai mép cửa mình của Vân tạo ra những tiếng “chụt chụt” đầy dâm tục. Vân cảm thấy đau đớn vì chính hành động bạo dâm đó, vùng kín của chị bị hắn hôn, hít và liếm láp liên tục, tới mức hắn banh rộng chân chị ra để lòn chiếc lưỡi khốn nạn của hắn vào tận sâu bên trong nơi những nếp da xếp thành những vùng màu hồng xinh xắn. Vân quá sạch sẽ và quá hấp dẫn đến nỗi hắn thích thú và say sưa bú *** Vân rất lâu. Ở trên Vân nào được yên, từ mặt cho tới cổ, vú và bụng đều bị tến Hải quan kia thưởng thức, Vân làm gì mà chống cự lại được khi bị cột tay ngược ra sau như thế. Những gì người đàn bà chưa tròn 37 tuổi làm được lúc này là khóc lúc, cựa quậy người trên chiếc ghế sofa oan nghiệt.

- Ha ha ha, nàm yên để tụi anh phục vụ cho em. Ngoan nào…
 
  • Like
Reactions: Phạm Thắng

Bình luận mới