CUỘC GANH ĐUA GABRIEL BATISTUTA – HERNAN CRESPO (KỲ 1)
TRỜI SINH CRESPO ĐỂ THÁCH THỨC BATISTUTA
Trong những ngày gần đây, câu chuyện về đôi chân run rẩy của Gabriel Batistuta thu hút sự chú ý của người hâm mộ bóng đá toàn cầu. Một Batigol lừng danh bây giờ không thể đứng vững trên đôi chân của chính mình vì tận hiến cho đời cầu thủ. Nhưng lý do gì khiến anh chiến đấu đến mức bất chấp tất cả như vậy? Vì tình yêu bóng đá, vì sự nghiệp lừng lẫy nhưng khan hiếm danh hiệu, hay đơn giản vì sức ép từ gã hậu bối mang tên Hernán Crespo? Vĩnh viễn không ai biết được sự thật, nhưng cuộc ganh đua giữa Batistuta và Crespo thực sự đã xảy ra…TRỜI SINH CRESPO ĐỂ THÁCH THỨC BATISTUTA
Trên đường đến World Cup 2002 ở châu Á, HLV Marcelo Bielsa phải đau đầu trong việc quyết định ai sẽ là trung phong số một của ông ở ĐTQG Argentina. Một người là Gabriel Batistuta, già cỗi nhưng giàu kinh nghiệm, từng lãnh ấn tiên phong trong 2 kỳ World Cup trước đó. Người còn lại là Hernán Crespo, tiền đạo đang làm mưa làm gió ở Serie A và ở độ chín của sự nghiệp.
Sau rất nhiều suy nghĩ, Bielsa quyết định đưa ra lựa chọn an toàn, chọn danh tiếng của Batistuta trước sức trẻ của Crespo.
Cựu tiền đạo có biệt danh “Vua sư tử” đã đá chính cả 3 trận ở một trong những giải đấu ngắn ngủi và đáng thất vọng nhất của La Albiceleste, anh cũng là người ghi bàn duy nhất giúp họ giành chiến thắng trong trận ra quân trước Nigeria. Chỉ có một cầu thủ khác của Argentina ghi bàn và đó là Crespo, người đã sút tung lưới Thụy Điển ở phút 88 sau khi Ariel Ortega đá hỏng phạt đền.
Điều thú vị hiếm hoi của Argentina ở giải đấu năm đó là sự thay đổi người của Bielsa. Crespo vào sân trong trận đấu đầu tiên ở phút 81, khi Argentina đã kiểm soát được đội bóng trẻ trung của Nigeria. Anh tiếp tục vào thay người ở trận đấu thứ 2 gặp Anh, nhưng ở phút 60, thời điểm mà Albiceleste đang bị dẫn trước và cần bàn thắng. Trận đấu cuối cùng, Crespo được vào sân sớm hơn một chút, ở phút 58 khi đội bóng Nam Mỹ buộc phải đánh bại Thụy Điển để đi tiếp.
Trong cả ba lần, Crespo đều thay thế Batistuta. Nó là dấu hiệu cho thấy Argentina sắp sửa tạm biệt cầu thủ ghi bàn vĩ đại nhất lịch sử - ở thời điểm đó - để chào đón một chân sút đẳng cấp mới, ở cả cấp độ đội tuyển quốc gia và CLB. Sự chuyển giao thế hệ cuối cùng cũng đến.
BATISTUTA, CẨN THẬN! CRESPO ĐÃ XUẤT HIỆN
Khi sinh ra ở Buenos Aires, môi trường xung quanh sẽ không tự động biến bạn thành một cầu thủ tuyệt vời, nhưng nó chắc chắn đem lại rất nhiều cơ hội giúp bạn trở thành một cầu thủ bóng đá.
Hernán Jorge Crespo đến từ Florida của Argentina. Anh không phải một cậu nhóc nào đó đá bóng cho vui trên đường phố Reina del Plata. Năm 1988 - khi mới 13 tuổi, Crespo đã chơi cho đội trẻ của River Plate, một trong hai CLB giàu truyền thống nhất đất nước.
Đến năm 1993, anh trở thành người Florida đầu tiên được khoác áo đội một River sau quyết định của Daniel Passarella. Mùa giải 1992/93, River chỉ về đích thứ 2 và thứ 3 ở Apertura và Clausura. Họ thất bại đầy cay đắng trước đại kình địch Boca Juniors và cần những dòng máu nóng, tươi mới hơn để lấy lại chức vô địch vừa bị cướp mất.
Mặc dù River lập tức chiến thắng ở Apertura 1993, Crespo vẫn chưa tạo ra dấu ấn đáng kể trong hành trình trở lại của họ. Phải đến Clausura 1994, tiền đạo trẻ này mới thực sự cất tiếng nói khi ghi đến 11 bàn trong tổng số 24 bàn thắng Los Millonarios có được. Anh chia sẻ giải Vua phá lưới cùng Marcelo Espina của Platense, nhưng River chỉ về đích thứ 5.
Crespo nổi danh khi còn rất trẻ và đã có 1 vị trí trang trọng trong lịch sử CLB hàng đầu Argentina là River Plate sau khi mang về phòng truyền thống của CLB danh hiệu Copa Libertadores 1996.
Những tưởng thành tích này sẽ giúp sự nghiệp Crespo thăng tiến nhanh chóng thì mọi chuyện lại diễn ra ngược lại. Anh buộc phải chơi ở vị trí lùi sâu trong mùa giải tiếp theo vì sự trở lại của chân sút cự phách Enzo Francescoli. Kết quả, Francescoli ghi 17 bàn thắng sau 27 trận trong khi Crespo chỉ có 4 bàn thắng sau 18 lần ra sân.
Mùa giải 1995/96 tiếp tục chứng kiến sự bực bội của Crespo ở giải vô địch quốc gia Argentina. Thế nhưng, anh trở thành một con người hoàn toàn khác ở Copa Libertadores. Tài năng trẻ lúc đó đã lập một cú đúp trong trận chung kết lượt về với América de Cali của Colombia, qua đó giúp River thắng ngược và lên ngôi vô địch Nam Mỹ lần thứ 2 trong lịch sử.
Copa Libertadores năm đó, Crespo ghi tổng cộng 10 bàn thắng, chỉ kém 1 bàn so với Vua phá lưới Anthony de Ávila. Ở tuổi 21, anh đã có một vị trí trang trọng trong lịch sử River Plate.
HAI GÃ ĐỒNG HƯƠNG SO KÈ NƠI ĐẤT KHÁCH
Trong khi đó ở nước Ý xa xôi, 2 gã khổng lồ Milan và Juventus chia nhau thống trị Serie A từ năm 1991 đến năm 1996 trước sự kháng cự yếu ớt của các đối thủ. Cũng trong khoảng thời gian đó, ĐTQG Argentina không thể tìm lại vinh quang ở World Cup. Nước Mỹ năm 1994, Argentina trong bê bối sử dụng chất kích thích của Diego Maradona đã bị Romania loại bỏ ở vòng knock-out.
Rõ ràng thời điểm đánh đấu sự kết thúc của “Cậu bé vàng” ở đội tuyển và mở ra cơ hội cho Gabriel Batistuta trở thành một huyền thoại mới.
Trở lại năm 1991, Batistuta quyết định thay đổi CLB lần thứ 3. Sau mỗi một mùa giải chơi cho từng CLB Newell’s, River và Boca, tiền đạo người Argentina đã tìm thấy ngôi nhà thực sự của mình ở Florence sau khi Fiorentina bỏ ra 2,5 triệu euro chiêu mộ anh. Một mức giá thấp đáng ngạc nhiên sau màn trình diễn của Batistuta ở Copa America 91.
Đó là giải đấu mà Batistuta cùng với những tài năng như Ruggeri, Caniggia và Leo Rodríguez… đã giúp Argentina thắng 6 trong 7 trận đấu và lên ngôi vô địch. Bản thân anh ghi được 6 bàn thắng - trong đó có 1 bàn ở trận quyết định với Colombia và giành giải Vua phá lưới.
Khi Crespo đến Italia mới để gây dựng sự nghiệp, người đàn anh Batistuta đã là 1 tượng đài ở Serie A trong màu áo Fiorentina.
Batistuta đến nước Ý vào đúng thời điểm Diego Maradona rời bỏ Napoli. Huyền thoại số 10 đã chuyển đến Sevilla sau khi ghi 81 bàn thắng trong 188 trận đấu cho Partenopei. So với Diego, Batistuta còn có thành tích ghi bàn khủng khiếp hơn. Trong 5 mùa giải đầu tiên ở Fiorentina, anh ghi 109 bàn thắng chỉ sau 173 trận đấu.
Màn trình diễn tuyệt vời của Batistuta là động lực to lớn cho thế lực mới nổi Parma - đội vô địch Copa Italia 1992 và UEFA Cup 1995 - vượt đại dương tìm kiếm viên ngọc quý tiếp theo của Argentina, tìm kiếm tài năng có thể giúp họ hiện thực hóa tham vọng vô địch Serie A.
Mùa hè năm 1996 đánh đấu sự thay đổi toàn diện của Gialloblu (biệt danh của Parma). Họ thậm chí không có HLV sau khi Nevio Scala ra đi và phải cậy nhờ đến HLV trẻ ít kinh nghiệm Carlo Ancelotti, người chỉ có đúng một mùa giải trên ghế huấn luyện tại Reggiana trước đó. Những thay đổi tiêu cực tiếp tục xảy ra khi Parmigiani lần lượt bán những ngôi sao lớn như Stoichkov, Couto, Asprilla và đặc biệt là cầu thủ ghi bàn nhiều nhất của đội, Gianfranco Zola.
Cùng với sự xuất hiện của Ancelotti, triết lý của Parma thay đổi. Họ bắt đầu xây dựng một đội bóng trẻ và giàu khát vọng hơn. Parma đã biến Gianluigi Buffon thành thủ môn số một khi anh mới 18 tuổi, ký hợp đồng với những tài năng dưới 25 tuổi Lilian Thuram, Enrico Chiesa và Zé Maria; và đánh bạc với “thần đồng” mới của Argentina, Hernán Crespo, người đã ghi 36 bàn thắng sau 84 trận đấu ở River Plate và có cơ hội chứng minh giá trị tại Thế vận hội Atlanta 1996.
Nhưng Crespo cũng nhanh chóng gây dựng tên tuổi cho riêng mình trong màu áo Parma với chiến tích giúp CLB về nhì ở Serie A 1996/97, thành tích tốt nhất trong lịch sử của họ.
Crespo đã cho cả thế giới thấy những gì anh có thể làm ở Atlanta 1996. Tiền đạo này thi đấu cả 7 trận đấu của Argentina, ghi được 6 bàn thắng và chia sẻ vị trí cầu thủ ghi bàn nhiều nhất cùng Bebeto lừng danh. Tuy nhiên, bất chấp sự tỏa sáng của Crespo, đội tuyển Olympic Argentina vẫn thất bại trong trận tranh huy chương vàng trước Nigeria đầy tài năng của những Okocha, Kanu, Babayaro và Amokachi.
Cho dù đã chứng minh bản thân xuất sắc đến vậy, Crespo lại khởi đầu khá chậm chạp tại Parma. Phải đến tuần thứ 8 của mùa giải, khi Parma hành quân đến sân của Inter Milan, Hernan mới lần đầu tiên điền tên mình vào danh sách các cầu thủ ghi bàn ở Serie A. Một cú vô-lê đầy giận dữ ngay ở phút thứ 2 của trận đấu và từ đó, không còn ai nghi ngờ tài năng người Argentina. Người hâm mộ cũng bắt đầu phấn khích vì triết lý bóng đá trẻ trung, đầy năng lượng của Ancelotti.
Vào cuối mùa giải, Crespo đền đáp niềm tin của Parma bằng một vị trí trong đội hình tiêu biểu của giải đấu. Cuộc đua tranh giành chức vô địch Serie A giữa Juventus và Parma đã diễn ra gay cấn đến những vòng đấu cuối cùng, và Bianconeri chỉ lên ngôi với 2 điểm nhiều hơn Gialloblu. Đến tận bây giờ, đó vẫn là vị trí cao nhất mà Parma từng có trong lịch sử. Nếu đội bóng của Ancelotti có thể đánh bại Juventus vào tháng 5 (hòa 1-1), họ có lẽ đã là người được ăn mừng.
Với Crespo, anh đã có mùa giải 1996/97 đầu tiên ở nước Ý không đến nỗi nào với 12 bàn thắng sau 27 trận đấu, chỉ kém 2 bàn so với ngôi sao trụ cột của Parma Enrico Chiesa. Trong khi nhiều người tin rằng Parma là ứng cử viên hàng đầu cho chức vô địch thì họ đã gây thất vọng lớn ở mùa giải sau đó. Gialloblu chỉ về đích thứ 6 ở Serie A, bị loại ngay từ vòng bảng ở Champions League và Ancelotti bị sa thải. Chỉ có một điều không khác, Crespo vẫn ghi được 12 bàn thắng.
Phong độ ấn tượng đó giúp Crespo có được một suất tham dự World Cup 1998 cùng Argentina. Đó là giải đấu mà đội bóng Nam Mỹ được đánh giá rất cao bất chấp việc họ không còn Maradona và thất bại thảm hại tại nước Mỹ 4 năm trước. Cho dù có khá nhiều sự thay đổi, Argentina vẫn dựa phần lớn vào những cái tên cũ như Batistuta, Diego Simeone và Ortega.
Không ít người kỳ vọng vào luồng gió mới Crespo, khi HLV của Argentina Daniel Passarella chính là người cho anh cơ hội ra mắt đội một River trước đây. Tuy nhiên, Crespo không để lại ấn tượng nào ngoài cú sút 11m hỏng trước ĐT Anh ở vòng 1/8. Đến tứ kết, tiền đạo này phải ngồi yên trên ghế dự bị suốt 90 phút chứng kiến Argentina thất bại trước khoảnh khắc huyền thoại của Dennis Bergkamp.
TIẾNG CƯỜI ĐẮC THẮNG CỦA VUA SƯ TỬ
Mùa hè 1998 và trận đấu đầu tiên ở World Cup đó thực sự là cú hích lớn cho sự nghiệp của Crespo. 4 năm tiếp theo, tên anh dần dần được nhắc đến như một huyền thoại ở nước Ý. Ancelotti ra đi, Alberto Malesani lên thay, Parma trở lại với mô hình chuyển nhượng mạnh mẽ trước đây. Lần này, họ chiêu mộ liền hai ngôi sao của Sampdoria, Juan Sebastián Verón và Alain Boghossian. Cùng với Asprilla và Fuser, họ đều chứng minh mình xứng đáng với số tiền Gialloblu bỏ ra.
12 tháng sau đó thực sự thành công với Parma. Cho dù chỉ đứng thứ 4 ở Serie A nhưng họ lọt vào đến 3 trận chung kết ở nước Ý cũng như châu Âu và chiến thắng tất cả, với công đầu thuộc về Crespo. Tiền đạo người Argentina đã trở thành chủ công của Gialloblu bên cạnh Chiesa, anh ghi tổng cộng 29 bàn thắng sau 49 trận đấu.
Parma đã có cuộc rượt đuổi ngoạn mục trong trận chung kết Coppa Italia với Fiorentina cho dù lượt đi và lượt về họ đều hòa nhau. Điều đáng nói là, cuộc đấu trực tiếp giữa Crespo và người đàn anh Batistuta đã phân thắng bại rõ ràng, với phần thắng thuộc về ngôi sao trẻ của Parma.
Ở trận lượt đi, Crespo mở tỉ số ngay ở phút thứ 15 sau sai lầm của Tomáš Řepka. Batistuta chỉ có thể “trả lời” vào phút 81, ngay sau khi Crespo được thay ra, qua đó ấn định tỉ số hòa 1-1. Trận lượt về ở Florence, 2 tiền đạo người Argentina tiếp tục gánh trên vai sự kỳ vọng, nhưng lần này chỉ có Crespo lên tiếng. Bàn thắng của anh đặc biệt có ý nghĩa khi Parma cầm hòa Fiorentina 2-2 và giành chức vô địch nhờ luật bàn thắng trên sân khách.
Sau nhiều năm không có danh hiệu cùng Fiorentina, Batistuta chuyển sang Roma và ngay lập tức có được Scudetto.
Chiến thắng đó là bước nhảy đà quan trọng cho Parma chơi trận chung kết UEFA Cup thứ 2 trong vòng 4 năm. Năm 1995, họ đã đánh bại Juventus. Năm 1999, họ bắt đầu bằng thất bại 0-1 trên sân Fenerbahçe ở ngày vòng đầu tiên, nhưng thắng lại 3-1 ở trận lượt về trên sân nhà.
Cả giải đấu, Parma thua 2 trận, nhưng thể hiện sức mạnh vượt trội so với phần còn lại. Ở vòng tứ kết, họ thua Bordeaux 1-2 ở trận lượt đi trên sân khách nhưng đè bẹp đối thủ với tỉ số 6-0 ở trận lượt về. Đến bán kết, Parma thắng cả 2 lượt đấu với Atletico Madrid với tổng tỉ số 5-2. Cuối cùng ở trận chung kết, I Crociati cuốn phăng Marseille với tỉ số 3-0. Crespo ghi bàn mở tỉ số và được bầu chọn là cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu. Trong số 25 bàn thắng của Parma, tiền đạo người Argentina đóng góp 6 bàn, chỉ kém Chiesa 2 bàn.
Tháng 8 năm 1999, Parma bước vào trận chung kết thứ 3 của họ, gặp đương kim vô địch Serie A Milan ở trận tranh Siêu Cúp Italia. Ở thời điểm đó, Milan sở hữu “kẻ dội bom” Oliver Bierhoff và Vua phá lưới Champions League Andriy Shevchenko. Ngược lại, Parma mất “phù thủy” Juan Sebastián Verón vào tay Lazio cũng như các công thần như Chiesa và Néstor Sensini.
Bất chấp điều đó, Parma vẫn hạ gục Milan hùng mạnh bằng các bàn thắng của Crespo và Boghossian, qua đó giành chiếc Siêu Cúp Italia đầu tiên và duy nhất của họ.
Đáng tiếc cho Parma, khởi đầu tốt đẹp đó không giúp mùa giải 1999/2000 của họ thành công như mong đợi. Sự ra đi của các ngôi sao lớn thực sự khiến Parma gặp khó khăn và nguy hiểm hơn, nó báo hiệu thời kỳ đen tối của CLB sắp đến với cuộc khủng hoảng tài chính không thể cứu vãn.
Dấu ấn nổi bật nhất của Crociati trong mùa giải đáng quên đó vẫn là Crespo, người đã có cuộc ganh đua quyết liệt với người đàn anh Batistuta và ngôi sao mới nổi Shevchenko. Người chiến thắng là Shevchenko với 24 bàn thắng. Batistuta có 23 bàn trong khi Crespo đứng ngay sau với 22 bàn.
Crespo cũng chuyển sang CLB cùng thành phố Lazio nhưng vận đen chưa thôi đeo bám khi không có danh hiệu lớn cùng Biancocelesti dù anh trở thành một trong hai cầu thủ trẻ nhất giành danh hiệu vua phá lưới Serie A với 26 bàn thắng.
Cho dù sở hữu những chân sút thượng hạng từ Argentina, cả Fiorentina và Parma đều không thể chen chân vào cuộc đua vô địch Serie A giữa Juventus và Lazio. Đó cũng là thời điểm mà Batistuta cũng như Crespo cảm thấy họ không thể có cơ hội giành Scudetto nếu không ra đi. Batigol đã 30 tuổi và cánh cửa sự nghiệp của anh đang đóng dần lại. Crespo mới chỉ 24 tuổi, nhưng Parma đã bắt đầu bán đi những cầu thủ xuất sắc nhất của họ vì sức ép tài chính.
Và mọi chuyện thực sự xảy ra ngay lập tức, ở mùa hè năm 2000: Roma chi 32,5 triệu euro cho chân sút gốc Avellaneda, trong khi Lazio phá vỡ kỷ lục chuyển nhượng - bỏ ra 55 triệu euro mua về Crespo.
Số phận một lần nữa ủng hộ Batistuta. Lazio bắt đầu thiên niên kỷ mới với chức vô địch Serie A ở mùa giải 1999/2000, mùa giải trước khi Crespo đến. Một năm sau đó, Roma tiếp bước lên ngôi vương, Batigol biến giấc mơ đoạt Scudetto trở thành sự thật.
Crespo tiếp tục phải sống trong cái bóng của Batistuta cho dù anh trở thành một trong hai cầu thủ trẻ nhất giành danh hiệu Capocannoniere (vua phá lưới Serie A) với 26 bàn thắng. Trong suốt sự nghiệp huyền thoại của mình ở Italia, Batigol cũng chỉ có một mùa giải duy nhất cán mốc 26 bàn thắng ở Serie A. Tuy nhiên, đặt bên cạnh chiến tích vô địch hào hùng của “Vua sử tử” với Roma, Crespo trở nên mờ nhạt, ngay cả khi anh đoạt thêm một Supercoppa cùng Lazio.
================o0o================
CUỘC GANH ĐUA GABRIEL BATISTUTA – HERNAN CRESPO (KỲ 2)
CRESPO, CÁI BÓNG VĨ ĐẠI CỦA BATIGOL
Trong những ngày gần đây, câu chuyện về đôi chân run rẩy của Gabriel Batistuta thu hút sự chú ý của người hâm mộ bóng đá toàn cầu. Một Batigol lừng danh bây giờ không thể đứng vững trên đôi chân của chính mình vì tận hiến cho đời cầu thủ. Nhưng lý do gì khiến anh chiến đấu đến mức bất chấp tất cả như vậy? Vì tình yêu bóng đá, vì sự nghiệp lừng lẫy nhưng khan hiếm danh hiệu, hay đơn giản vì sức ép từ gã hậu bối mang tên Hernán Crespo? Vĩnh viễn không ai biết được sự thật, nhưng cuộc ganh đua giữa Batistuta và Crespo thực sự đã xảy ra…CRESPO, CÁI BÓNG VĨ ĐẠI CỦA BATIGOL
Mọi chuyện trở nên khó khăn với Lazio khi Sven-Göran Eriksson quyết định ra đi chỉ sau 13 trận đấu để dẫn dắt ĐTQG Anh. BLĐ đội bóng thể hiện quyết tâm chinh phục Serie A một lần nữa bằng kế hoạch chuyển nhượng táo bạo. Các ngôi sao góp công lớn cho 2 chức vô địch trước đó, Marcelo Salas, Pavel Nedvěd và Verón lần lượt ra đi trong khi Gaizka Mendieta, Stefano Fiore và Jaap Stam chuyển đến với các khoản phí khổng lồ để phục vụ triết lý của tân HLV Dino Zoff. Đáng buồn thay, thủ môn huyền thoại của Azzurri chỉ có 3 trận đấu trước khi bị sa thải và thay thế bằng Alberto Zaccheroni.
LAZIO CHỈ CÓ MÌNH CRESPO
Vấn đề của Lazio không nằm ở những cầu thủ họ đang có mà nằm ở việc các đội bóng khác của Serie A ngày một mạnh hơn. Những đội bóng vốn rất mạnh như Juventus và Milan tiếp tục cải thiện bằng các hợp đồng “bom tấn” mang tên Buffon, Thuram, Pippo Inzaghi và Andrea Pirlo. Ngay cả đội ĐKVĐ Serie A cũng cố gắng tăng cường hàng công vốn có Francesco Totti, Vincenzo Montella và Batistuta bằng việc chiêu mộ “thần đồng” Antonio Cassano.
Sau một mùa hè “giông bão” và sự khởi đầu chậm chạp ở mùa giải mới, Lazio nhanh chóng bị loại khỏi Champions League và lãng phí điểm số ở Serie A. Tuy vậy, Crespo vẫn thể hiện phong độ ấn tượng với 13 bàn thắng.
Lazio những năm 2000 bắt đầu rơi vào khủng hoảng sau giai đoạn hoàng kim và dần bán bớt các ngôi sao nhưng họ vẫn duy trì vị thế phần lớn vào tài ghi bàn của Crespo.
Đó thực sự là mùa giải đáng quên của Lazio. “Bom tấn” Mendieta gây thất vọng lớn, Stam bị treo giò vì dương tính với doping, Simeone phập phù sau chấn thương nặng ở mùa giải trước đó. Thế nhưng, Lazio vẫn biết cách khiến người khác phải nhắc đến mình.
Cho dù không tham gia vào cuộc đua vô địch, Lazio vẫn đánh bại Inter Milan với tỉ số 4-2 ở vòng đấu cuối cùng, qua đó giúp Juventus vượt lên giành Scudetto với đúng 1 điểm nhiều hơn. Mãi sau này, nó vẫn được nhắc đến như một mùa giải huyền thoại của Serie A.
Đối với Crespo, tiền đạo người Argentina như phải sống lại cảm giác bất lực trong cố gắng giành lấy vinh quang ở Serie A. Thảm họa tài chính bắt đầu bóp chết chủ tịch của Lazio, Sergio Cragnotti và tất nhiên là cả đội bóng của ông ta. Neved và Veron phải ra đi ngay trước mùa giải 2001/02 để cứu vãn tình hình. Trước mùa giải 2002/03, đến lượt Alessandro Nesta bị bán và Crespo cũng sớm phải theo bước trung vệ người Italia.
THỜI KHẮC CUỐI CỦA BATISTUTA
Người Argentina đã nín thở chờ đợi đến cuối mùa giải 2001/02, từ Buenos Aires đến Córdoba, từ Rosario đến Mendoza. Đội hình của họ có vẻ mạnh hơn bao giờ hết trước thềm World Cup 2002 tổ chức ở Nhật Bản và Hàn Quốc. Nó kết hợp giữa các cựu binh dày dặn kinh nghiệm và các ngôi sao trẻ tài năng sẵn sàng giành lấy vị trí đá chính.
Có lẽ quyết định khó khăn nhất với HLV Marcelo Bielsa là lựa chọn tiền đạo đá cắm duy nhất trong hệ thống ông xây dựng. Batistuta lúc đó 33 tuổi, đã chuyển từ Fiorentina đến Roma, ghi được tổng cộng 86 bàn thắng trong vòng 4 năm kể từ kỳ World Cup trước nhưng chỉ có 6 lần đá chính ở mùa giải 2001/02. Lựa chọn còn lại là Crespo, người ghi được 102 bàn thắng trong cùng khoảng thời gian và đang ở tuổi 26, độ chín của sự nghiệp.
Argentina giành vé tham dự World Cup 2002 sau màn trình diễn tuyệt vời ở vòng loại. Họ thắng 13 trong 18 trận đấu và chỉ thua 1 lần trước Brazil. Trong suốt quá trình đó, Crespo nổi bật hơn Batistuta, anh được đá chính nhiều trận đấu hơn và ghi nhiều bàn thắng hơn (9 bàn so với 5 của Batigol).
Thế nhưng đến vòng chung kết, Bielsa quyết định đặt niềm tin vào người cận vệ già. Batistuta đá cao nhất, Ariel Ortega bên phải, Kily González hoặc Claudio López bên trái tạo ra mũi đinh ba tấn công cho Argentina.
Trận ra quân của La Albiceleste kết thúc bằng chiến thắng 1-0 trước Nigeria, Batistuta là người ghi bàn duy nhất với cú đánh đầu không thể cản phá ở phút 63. Crespo phải ngồi trên ghế dự bị và chỉ được vào sân trong khoảng 10 phút cuối trận.
World Cup 2002, tiền đạo dội bom xuất sắc nhất của ĐT Argentina, Gabriel Batistuta đã phải giã từ màu áo Albiceleste trong ê chề, mở ra cánh cửa mới cho Crespo.
Ở trận đấu thứ 2, sức ép với Argentina lớn hơn khi họ phải đối thủ chính ở bảng đấu: ĐTQG Anh. Michael Owen có cú nước rút ngoạn mục khiến đội bóng của Bielsa tay trắng rời sân. Trận cuối cùng, Argentina buộc phải thắng Thụy Điển nếu muốn đi tiếp. Bất chấp màn trình diễn đáng thất vọng của Batistuta trước đó, Bielsa vẫn tin tưởng “lão tướng” này hơn là Crespo. Đáng buồn cho ông, Batigol đáp lại bằng cách phung phí tất cả cơ hội ghi bàn anh có.
Đến phút 57, Argentina thực sự rơi vào bế tắc và Crespo được tung vào sân thay thế Batistuta. Đó là những bước chân cuối cùng của một huyền thoại sống. Việc giã từ đội tuyển đã được thảo luận trong vài tháng trước và Batistuta cũng đề cập đến nó. Tất nhiên ở thời điểm anh rời sân, vẫn còn hơn 30 phút cho Albiceleste cố gắng lọt vào vòng knock-out như thế là quá sớm để nói rằng Batigol đã chơi trận đấu cuối cùng trong màu áo ĐTQG.
Chỉ hơn 100 giây sau khi Batistuta rời sân, Thụy Điển vượt lên dẫn trước 1-0 nhờ một cú đá phạt tuyệt đẹp. Bị dẫn trước 1-0 trong trận đấu buộc phải thắng và chân sút vĩ đại nhất lịch sử đã ngồi ngoài, Argentina chỉ còn cách đặt hy vọng vào đôi chân của Crespo.
Phút 88, Ortega nhận bóng ngay sát vòng cấm địa, anh giả vờ tạt bóng bằng chân phải trong khi dùng chân trái đẩy bóng vào phía trong, Mattias Jonson đưa chân ra ngăn cản, Ortega lập tức ngã xuống. Phạt đền! Cơ hội vàng đã đến, nhưng Ortega lại bỏ lỡ nó. May mắn cho Argentina, họ còn có Crespo đủ nhanh và nhạy bén để lao vào đá bồi thành công. Dù vậy, họ vẫn cần thêm 1 bàn thắng nữa.
7 phút sau đó, 11 cầu thủ hét lên vì vui sướng, 11 cầu thủ khác ngã gục xuống sân vì đau khổ. Những kẻ đau khổ mang trên mình màu áo Argentina.
“Đây quả là một cú đánh quá mạnh. Tôi sẽ không trở lại nữa, đây là lần cuối cùng tôi khoác áo ĐTQG”, Batistuta nói trong buồn bã sau trận đấu, “Thật khó để chấp nhận thất bại này. Chúng tôi có một đội ngũ tuyệt vời, với những cầu thủ thi đấu tuyệt hay. Chúng tôi muốn mang đến cho người hâm mộ kết quả tốt hơn nhưng điều đó không xảy ra, và mọi người đều rất buồn. Tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn. Tôi rất muốn trả ơn những gì các bạn đã dành cho tôi trong hơn 10 năm khoác áo Argentina, nhưng không thể. Không phải vì tôi không muốn làm, tôi đã cống hiến hết sức mình nhưng mọi chuyện không xảy ra”.
Crespo thậm chí còn thất vọng hơn và có phần bực bội khi từ chối nói chuyện với báo chí. Sự ganh đua giữa 2 tiền đạo cự phách đã kết thúc - hoặc có vẻ như vậy - ít nhất ở cấp độ đội tuyển quốc gia.
CUỘC TÁI HỢP KHÔNG MONG ĐỢI
Sau màn trình diễn khó tin ở World Cup 2002, Ronaldo quyết định chuyển đến Real Madrid. Bất chấp cơn giận dữ của Inter Milan - đội đã cưu mang anh trong suốt 2 năm chấn thương nặng trước đó - tiền đạo người Brazil đã khẳng định rõ ràng rằng anh muốn gia nhập đội ngũ tinh tú của những Zinedine Zidane và Luís Figo.
Để lấp vào khoảng trống Ronaldo bỏ lại đồng thời tìm đối tác phù hợp cho Christian Vieri, Inter đã chọn Crespo. Họ tin tưởng ngôi sao người Argentina có thể giúp Nerazzurri giành Scudetto trở lại. Juventus là mục tiêu mà Inter muốn hạ bệ.
Crespo đá chính thường xuyên bên cạnh Vieri trong hệ thống của Héctor Cúper, nhưng anh chỉ ghi được 3 bàn thắng trong 13 trận đấu đầu tiên. Ở trận đấu thứ 13 - gặp Modena, Crespo dính chấn thương và đứng trước nguy cơ nghỉ thi đấu 3 tháng tiếp theo. Với hàng tấn công bị tàn phá vì bão chấn thương, Inter buộc phải bổ sung thêm “hỏa lực” trong kỳ chuyển nhượng tháng Giêng. Nhưng cuối cùng, họ chỉ mượn về một Batistuta đang sa sút không phanh.
Đó là thương vụ rất khó tin, nhưng nó là sự thật và câu chuyện cũ lặp lại một lần nữa. Crespo và Batigol lại được đặt ngay bên cạnh nhau. Bây giờ, Batistuta đang chiếm vị trí của Crespo, và chấn thương thực sự khiến tình thế của ngôi sao trẻ hơn trở nên bất lợi, đặc biệt trong trường hợp “lão già” Batigol tìm lại bản năng ghi bàn ở Milan.
Nhưng định mệnh vẫn chưa thôi đeo bám Crespo khi đúng vào lúc anh chấn thương ở Inter thì Batigol cũng được đưa về CLB thành Milan để gây thách thức cho anh.
Nhưng điều đó không xảy ra. Cho dù được đá chính phần lớn trận đấu ở Serie A cùng Inter, Batistuta chỉ ghi được 2 bàn thắng. Trong ngày Crespo trở lại sân cỏ, câu chuyện ngắn của Batigol cùng Inter cũng khép lại. Mùa giải của Inter cũng vậy. Chỉ vài tuần sau đó, họ thất bại trong trận bán kết Champions League và thua luôn Juventus ở Serie A, qua đó vỡ mộng vô địch với 7 điểm ít hơn.
Bất chấp chấn thương, Crespo vẫn có một mùa giải không đến nỗi nào với tổng cộng 16 bàn thắng sau 30 trận đấu, trong đó có 9 bàn ở Champions League. Tuy nhiên, thành tích đó không đủ giúp Crespo thuyết phục chủ tịch Inter, Massimo Moratti, và ông quyết định bán anh chỉ sau 1 mùa giải.
Cuối cùng, sau 9 năm sống trong cái bóng của người tiền nhiệm, Crespo đã có thể bước ra và tỏa sáng như những gì anh xứng đáng. Không còn các cuộc bàn tán, không có tranh cãi, không nghi ngờ. Batistuta treo giày ở Qatar trong khi Crespo tiếp tục chơi bóng đá đỉnh cao ở châu Âu. 2 tên tuổi lừng danh của bóng đá Argentina lần đầu tiên bước đi trên những con đường riêng rẽ vì nhiều lý do khác nhau, và điều đó cần thiết cho cả 2.
CRESPO VẪN CHƯA HẾT LONG ĐONG
Giai đoạn sự nghiệp quan trọng nhất của Crespo - tính theo các danh hiệu tập thể cũng như cá nhân - đã thực sự đến sau khi anh rời Inter gia nhập Premier League. Giữa cuộc khủng hoảng tài chính ở thời điểm đó, ông chủ Chelsea Ken Bates đã tìm ra người mua lại CLB.
Ông chủ mới là một người Nga và sau đó, Claudio Ranieri được nghe điều mà có lẽ mọi HLV đều muốn nghe: ông được phép mua sắm không giới hạn, và đổi lại, Chelsea phải có vị thế mới ở nước Anh cũng như châu Âu. Người Nga đó là Roman Abramovich, và một trong những hợp đồng đầu tiên dưới triều đại của ông chính là Hernán Crespo.
Dưới thời HLV Ranieri, Crespo phải cạnh tranh quyết liệt với Jimmy Floyd Hasselbaink và Adrian Mutu, nhưng anh vẫn có cho riêng mình 12 bàn thắng sau 31 trận đấu. Đáng tiếc nỗ lực của Crespo chỉ có thể giúp Chelsea đứng thứ 2 trong mùa giải Arsenal bất bại. Ở góc nhìn khác, việc The Blues lọt vào đến bán kết Champions League mở ra một tương lai tươi sáng hơn.
Thế nhưng số phận một lần nữa trêu ngươi Crespo. Roman Abramovich quyết định sa thải Ranieri và đưa về Stamford Bridge HLV mới nổi Jose Mourinho. Đây được xem là thương vụ tuyệt vời với người Chelsea - ngoại trừ Crespo. Ngôi sao người Argentina không nhận được sự tin tưởng từ ông thày mới.
Các bản hợp đồng với Mateja Kežman và Didier Drogba phần nào thể hiện kế hoạch của Mourinho mà trong đó, Crespo không có chỗ. Đó là lý do tại sao vào tháng 7, Crespo thấy mình trở lại thành phố Milan hoa lệ. Chỉ có một điều khác là anh sẽ chơi cho AC Milan thay vì CLB cũ Inter. Trong ngày ra mắt, Crespo nói: “Suy nghĩ trở lại Italia thi đấu mang lại cho tôi cảm giác thực sự vui vẻ”.
Cắt đứt được bóng ma Batistuta, Crespo vẫn chưa thể cắt đứt được vận đen khi liên tục bị chuyển đổi CLB và dù từng cùng Chelsea giành danh hiệu VĐQG đầu tiên trong đời cầu thủ, anh chưa từng có được hạnh phúc ở đội bóng thành London.
Trước đó đã có nhiều tin đồn Crespo cảm thấy nhớ nước Ý trong thời gian ở Anh. Trở lại Serie A, tiền đạo người Argentina được đoàn tụ với Carlo Ancelotti - người đã đưa anh đến châu Âu và giữ niềm tin vào anh ngay cả trong những lúc phong độ tệ hại nhất.
Với một trong những đội hình mạnh mẽ nhất châu Âu, Milan đã sẵn sàng cho một chiến dịch lớn. Vào cuối mùa giải, họ đối đầu trực tiếp với Juventus trong cuộc đua giành Scudetto trước khi thất bại với 7 điểm ít hơn. Họ cũng lọt vào đến trận chung kết Champions League, gặp Liverpool.
Cho dù đó là một trong những trận đấu đáng quên nhất trong lịch sử AC Milan, màn trình diễn của Crespo đủ để thuyết phục Mourinho mang anh trở lại London chuẩn bị cho mùa giải 2005/06. Giống như 1 năm trước đó với Rossoneri, Crespo có thêm một danh hiệu tượng trưng - Community Shield trước khi bắt đầu mùa giải mới ở Anh.
Tuy vậy, mọi chuyện vẫn diễn ra tương tự năm đầu tiên Crespo ở Anh, cho dù phong độ cá nhân của anh khá hơn đôi chút. Đó là một mùa giải rất dài với tiền đạo người Argentina và cho dù có được danh hiệu vô địch quốc gia đầu tiên ở châu Âu, anh vẫn muốn ra đi.
Mourinho cố gắng giữ Crespo ở lại, hoặc ít nhất chỉ cho phép anh ra đi với một đề nghị lớn. Nhưng cuối cùng, ngôi sao người Argentina vẫn đi theo dạng gần như… cho không. Inter đạt thỏa thuận mượn tiền đạo này 2 mùa giải trước khi ký hợp đồng theo dạng tự do với anh vào năm 2008. Mục đích của Crespo rất rõ ràng: quên đi bóng ma quá khứ và lấy lại cơ hội anh từng đánh mất ở San Siro trước đây vì chấn thương, trong khi Inter hy vọng họ sẽ có một chân sút cự phách mà họ từng thấy ở Lazio.
Crespo luôn luôn là bản sao của Batistuta, với những câu chuyện lặp đi lặp lại trong sự nghiệp của anh.
BẢN SAO HOÀN CHỈNH VỀ SỰ THẤT BẠI
“Tôi muốn thi đấu. Tôi ước mình được thi đấu nhiều hơn ở các kỳ World Cup trước”. Đó là những gì Crespo nói trước giải đấu lớn nhất hành tinh và nó không khiến ai bất ngờ. Batistuta đã ra đi từ lâu và đã đến lúc cho Crespo tỏa sáng. Ngay cả khi các tài năng trẻ Javier Saviola, Lionel Messi và Carlos Tevez nổi lên, Crespo tin chắc rằng World Cup này sẽ thuộc về anh.
Cuối cùng vòng chung kết năm 2006 cũng đến và Crespo cảm thấy mình ở trong tình huống của Batistuta 4 năm trước. Sau màn trình diễn tuyệt vời xuyên suốt vòng loại khu vực Nam Mỹ và trở thành cầu thủ ghi bàn nhiều nhất lịch sử Argentina ở các vòng loại, Crespo hạ quyết tâm đem chức vô địch World Cup về cho đất nước. “Người dân Argentina nghĩ mọi chuyện sẽ dễ dàng. Chúng tôi có các yếu tố để làm điều gì đó đặc biệt”, Crespo nói về cơ hội của đội tuyển trước thềm giải đấu.
Lá thăm đưa Argentina vào bảng C với các đối thủ là Bờ Biển Ngà, Serbia và Hà Lan. Trận ra quân, màn trình diễn ma thuật của Juan Román Riquelme với 2 pha kiến tạo cho Saviola và Crespo đã giúp Argentina đánh bại Bờ Biển Ngà với tỉ số 2-1. Đội bóng Nam Mỹ thừa thắng xông lên, vùi dập Serbia 6-0 trong loạt trận thứ 2 và sớm giành vé vượt qua vòng bảng. Trận cuối cùng, họ hòa Hà Lan 0-0 và giữ vững vị trí đầu bảng.
Vòng 16 đội chứng kiến cuộc chiến Hispanic kéo dài 120 phút giữa Argentina và Mexico. Rafa Márquez giúp El Tri vượt lên đầy bất ngờ ngay ở phút thứ 6 nhưng chỉ 4 phút sau, Crespo đã biến cú đá phạt góc của Riquelme thành một bàn thắng đẹp mắt.
Mãi đến phút 98, Argentina mới có thể tìm thấy chiến thắng nhờ pha lập công của Maxi Rodríguez. Đợi họ ở vòng tứ kết là ĐTQG Đức trẻ trung, những người đánh bại Thụy Điển nhờ cú đúp của “Hoàng tử” Lukas Podolski ở trận đấu trước đó.
Cúp vàng World Cup chỉ còn cách người Argentina 3 trận đấu, nhưng Đức thực sự là thử thách đáng gờm. Đức không chỉ có lợi thế sân nhà mà còn có đội hình đầy tài năng, trải đều ở các tuyến. Trái ngược với trận đấu gặp Mexico, các cổ động viên phải đợi đến hiệp 2 để có dịp ăn mừng bàn thắng.
Cũng như Batistuta, Crespo cũng phải kết thúc sự nghiệp thi đấu quốc tế trong thất bại khi không thể đưa Argentina vào bán kết sau thất bại trên chấm 11m trước đội chủ nhà Đức tại World Cup 2006.
Argentina như thể sao chép lại những gì họ làm trước El Tri với cú đá phạt góc quen thuộc của Riquelme, nhưng lần này người ghi bàn là trung vệ Roberto Ayala. Đức nỗ lực không biết mệt mỏi và được đền đáp bằng cú đánh đầu của Miroslav Klose khi trận đấu chỉ còn lại 10 phút.
Hai đội đưa nhau vào hiệp phụ và sau 120 phút, không bên nào có thể vượt lên. Cuối cùng, Argentina phải nhận thất bại - giống như nhiều lần trước - trên chấm 11m trước người Đức.
Ở tuổi 31, Crespo không còn nhiều thời gian với Albiceleste sau thất bại tại nước Đức. Độ tuổi của anh có nghĩa một kỳ World Cup khác gần như không thể đến, nhưng Crespo hiểu rõ ràng một mùa giải tốt ở Serie A sẽ giúp anh đại diện cho Argentina ở Copa America 2007. Và thật vậy, nó đã giúp Crespo có tên trong danh sách 22 cầu thủ tham dự giải đấu lớn nhất Nam Mỹ do Alfio Basile lựa chọn.
Thế nhưng ít ai ngờ sự nghiệp quốc tế của Crespo lại sớm dừng lại ngay sau đó. 2 trận đấu là tất cả những gì anh có trước khi chấn thương ập đến. Hernan lập cú đúp giúp Argentina đại thắng Mỹ 4-1 trong trận ra quân, anh ghi tiếp 1 bàn thắng khác ở trận đấu với Colombia.
Thành tích đó giúp Crespo vượt qua Maradona trên bảng danh sách các cầu thủ ghi bàn nhiều nhất lịch sử ĐTQG. Nhưng giống như mọi lần, tên anh vẫn chỉ đứng ở thứ 2 - ngay sau đối thủ cũ Batistuta.
Crespo đã dính chấn thương ngay sau khi sút tung lưới Colombia và bỏ lỡ phần còn lại của giải đấu. Anh không bao giờ được triệu tập trở lại sau Copa America 2007 và như thế, sự nghiệp quốc tế của một trong những chân sút vĩ đại nhất Argentina đã khép lại trong âm thầm.
KHÚC VĨ THANH ĐẦY MÀU SẮC
Trong 3 năm khoác áo Nerazzurri ở lần trở lại, Crespo đã đạt được những vinh quang anh chưa từng nếm trải trước đó với 3 Scudetto liên tiếp từ năm 2007 đến năm 2009. Thêm một Supercoppa khác và tiền đạo người Argentina có đầy đủ bộ sưu tập danh hiệu quốc nội.
Ở tuổi 31, Crespo vẫn đá chính hầu hết các trận đấu của Inter trong mùa giải đầu tiên. Tuy vậy, anh dần dần mất vị trí trong 2 mùa giải tiếp theo và tất nhiên, có thành tích ghi bàn sa sút đáng kể (từ 20 bàn thắng ở mùa đầu tiên xuống còn 7 bàn và 2 bàn ở 2 mùa giải sau). Ở mùa giải cuối cùng ở Inter, Crespo thậm chí không được HLV Mourinho điền tên vào danh sách tham dự Champions League - danh hiệu cấp CLB duy nhất mà Crespo còn thiếu cho dù anh từng đến rất gần nó.
Hợp đồng hết hạn và Crespo rơi vào nguy cơ thất nghiệp ở tuổi 34. Với tình yêu bóng đá, Crespo quyết định đầu quân cho Genoa. Quan trọng hơn nữa, anh còn hạ quyết tâm giành một suất tham dự World Cup 2010 cùng Argentina. Crespo đã không lãng phí dù chỉ 1 phút ở Genoa, anh lao vào tập luyện nhằm bắt kịp các đồng đội mới. Chỉ còn một mùa giải cho Crespo chứng minh anh xứng đáng được đến Nam Phi.
Cả sự nghiệp, Crepo đã ghi hơn 300 bàn thắng trong màu áo các CLB và ĐTQG Argentina nhưng các danh hiệu và sự thừa nhận luôn lảng tránh anh, tất cả là bởi cái bóng của Gabriel Batistuta.
“Chuyển đến Genoa giúp tôi nuôi dưỡng cơ hội góp mặt ở VCK World Cup thứ tư trong sự nghiệp”, Crespo thừa nhận. Quyết tâm của anh là có thật, nhưng mùa giải ở Rossoblu không tốt như mong đợi. Cho dù ghi được 7 bàn thắng sau 21 trận đấu, Crespo vẫn bị Genoa đẩy sang Parma vào tháng Giêng. Tại đội bóng đầu tiên khoác áo ở châu Âu, cựu binh người Argentina chỉ ghi được thêm 1 bàn thắng trong 13 trận đấu ở nửa cuối mùa giải.
Phong độ ghi bàn đó đơn giản không đủ tốt cho Crespo có một chỗ trong đội hình Argentina đến World Cup 2010. Không giống như Batistuta, danh tiếng của Crespo cũng không đủ giúp anh được lựa chọn.
Anh cống hiến những năm cuối cùng của sự nghiệp cho Parma, CLB đã mở ra con đường giúp anh trở thành vĩ đại. Anh thi đấu thêm 2 năm và tận hưởng thứ bóng đá thuần chất tại đây, nơi anh đã ghi phần lớn bàn thắng trong suốt sự nghiệp kéo dài gần 20 năm. 6 trong 20 năm đó Crespo thi đấu cho Parma - “thành phố của anh” và đến khi ra đi, anh cũng kịp trở thành cầu thủ ghi bàn vĩ đại nhất lịch sử CLB với 94 bàn thắng sau 201 lần ra sân.
Hernán Crespo không bao giờ đòi hỏi cuộc đời cho anh nhiều hơn nữa. Tiền đạo người Argentina luôn là một người khiêm tốn từ khi anh bắt đầu cho đến khi anh kết thúc. Những đối thủ không thể ảnh hưởng hay làm thay đổi phong cách thi đấu, cá tính và hành vi của anh trên sân cỏ. Crespo luôn chấp nhận vai trò của mình, tập trung vào nó, chiến đấu để cải thiện bản thân và cuối cùng nhận được sự công nhận mà anh xứng đáng có được, cho dù tên anh thường bị bỏ quên trong các cuộc thảo luận về các tiền đạo vĩ đại nhất trong vòng 20 năm qua.
ACHECKERVIET.BIO là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.









