NHẬT KÝ ĐI LÀM !
HPN ngày 27/08/2026
Hôm nay, 1 ngày thật đặc biệt, ngày lễ Vu Lan báo hiếu !
Một số bạn bè, chị em của mình rủ nhau kên chùa, đến Đền để thắp hương, cầu phúc. Một số khác đi ăn cỗ, đi vãn cảnh....
Mình lựa chọn : ở nhà, ở tại phòng....!
Có lẽ ngày lễ này mỗi người mang trong mình một nỗi niềm ,một tâm trạng ,khao khát, ước vọng khác nhau. Trong sâu thẳm mỗi con người đều có những niềm riêng cần giấu kín...Mình cũng vậy !
Tháng 7 âm lịch....Tháng của những nỗi niềm....Tháng của những điều đặc biệt....Tháng âm lịch mà mình sợ nghĩ đến nhất !
Tháng 7 âm lịch năm ấy, mình từ đứa trẻ có cả thế giới trong tay....đã trở thành đứa mồ côi...không có bố...
Hình ảnh và những gì đã trải qua, giống như 1 thước phim quay chậm, khiến mỗi lần nghĩ tới, mình chưa quên đi bất cứ chi tiết nào..
Những ngày ntn, mình chỉ muốn nằm im, cuộn tròn lại, để bản thân mình đc tĩnh tâm, để mình ko bị những tác động bên ngoài kia...khiến mình thêm suy nghĩ....
Nhưng.....Càng nằm...Mình càng thấy buồn !
Có lẽ trong năm, đây là ngày....Mình cho phép mình đc khóc thoải mái nhất !
Mình nghĩ đến bố, nghĩ đến những tháng ngày còn bố....Những năm tháng mình vẫn bé bỏng, còn trong vòng tay bố....Có bố, là có cả thế giới, có người chống lưng, có bạn đồng hành, có cả những chở chê, mà cả cuộc đời này....ko gì có thể thay thế được...
Mình thương bố, thương cả bản thân mình.
Mình nghĩ....nếu thật sự ở 1 thế giới song song nào ấy, bố nhìn thấy mình đang sống bây giờ, nhìn thấy cuộc sống của mình lúc này....bố sẽ rất rất rất đau lòng...Có người nói với mình, đừng "hành" bố nữa," để bố siêu thoát đi" ....Mình cũng mong như vậy, mong bố đừng nhìn thấy mình lúc này ...
Đứa con gái bố từng nâng niu, kỳ vọng. Đứa con gái 1 tay bố chăm bẵm từ bé, bỗng nhiên ở tận cùng của đáy xã hội.
Đứa con gái mà bố cho ăn học, vắt cạn kiệt sức đến ngày nó đi lấy chồng vẫn :" Học thêm văn bằng đi, bố nuôi con"....Giờ đây lại xếp hết sách vở, bút nghiên, bằng cấp....mà 1 thời bố nuôi, bố dạy, bố hi sinh bằng xương bằng máu....để đi làm GÁI
Cay đắng và chát chúa thật !
Nghẹn ngào!
Cùng cực!
1 năm chỉ có vài ngày thế này...
Nỗi nhớ bố thì không bao giờ nguôi ngoai
Còn tủi thân và nỗi chua xót đến nức nở ntn...1 năm chỉ dám thả lỏng vài ngày.....
CỐ LÊN NHÉ NHI....NHANH QUA NHỮNG THÁNG NGÀY NÀY NHÉ NHI.....